Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1979: Sao Lại Đột Nhiên Trở Về Lúc Này?
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:42:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở Thẩm Dương.
Dương Nghị kéo vali hành lý trong ngõ nhỏ quen thuộc.
Mọi xung quanh liên tục chào hỏi .
- Tiểu Dương về
- Ai nha, nước Anh trông như thế nào tiểu Dương?
- Cha trở về sẽ mừng đó
…
Dương Nghị thiện đáp những hàng xóm .
Dương Nghị xa, nhưng hàng xóm liên tục theo , tỏ ý hài lòng.
- Lão Dương đúng là sinh một con trai
- , là tiến sĩ, trở về từ nước ngoài, lão Dương chờ hưởng phúc thôi
- đúng thật cũng quá là vất vả, học đến năm 31 tuổi, tiếp tục du học đến nay, nhà lão Dương cũng thật cực khổ, nhưng khổ tận cam lai
- ! Đây là lão Dương phúc
…
Nghe những lời tán thưởng cùng ao ước của hàng xóm, bước chân Dương Nghị đột nhiên thấy do dự.
Những đây về nhà đều cao hứng bừng bừng, nhưng Dương Nghị cảm thấy thật nặng nề, bàn chân giống như bước nổi nữa.
Những hàng xóm hề sai. Với một gia đình kinh tế bình thường mà , chu cấp cho học lên đến tiến sĩ quả thật khó khăn.
Huống chi đây cha vì một t.a.i n.ạ.n lao động mà thương đùi , hiện giờ một chân tật khó khăn, dựa đồng lương giáo viên tiểu học ít ỏi của nuôi cả nhà.
Dương Nghị chính là hi vọng của cả nhà , cũng là cơ hội đổi phận duy nhất của nhà .
Cuối cùng, Dương Nghị cũng về đến cửa nhà, một phòng nhỏ cũ kỹ ở lầu một. Cha từ khi thương tiện, dứt khoát bán căn nhà ở tầng ba thuê một phòng ở tầng một .
Vốn dĩ thể mua một căn hộ, nhưng cha Dương Nghị cân nhắc đến việc còn chu cấp cho học ở nước ngoài, cùng với việc mua nhà để kết hôn , mà cha tiền, nên liền quyết định đem tiền gửi định kỳ ở ngân hàng.
Dương Nghị ngoài cửa hồi lâu, do dự nửa ngày mới lấy hết dung khí gõ cửa.
Không lâu , một phụ nữ trung niên tóc ngăn, dép lê đang mặc tạp dề mở cửa, thấy Dương Nghị, kinh ngạc mà vui mừng
- Tiểu Nghị!!! Con… về
- Mẹ
Dương Nghị thấy dường như tiều tụy thêm mấy phần, càng thêm đau lòng.
Mặc dù du học hai năm, tiết kiệm, còn thể gửi về một tiền, nhưng cha nỡ tiêu.
Dù Dương Nghị nhà, kết hôn, khiến cha cũng chút lo lắng.
Chương trình trao đổi tiến sĩ vốn cũng mức lương khá.
Mỗi năm trong nước đều ngân sách hai ba mươi vạn, càng tới những cơ cấu nước ngoài như Dương Nghị.
- Nhanh! Mau nhà
Mẹ hung phấn, gọi to phòng:
- Lão Dương, con trai ông về
Lão Dương tiếng, lê cái chân thọt bước vội , ban đầu vui vẻ, nhưng đó nhíu mày:
- Làm con trở về lúc ? Không con còn hai tháng nữa ?
Dương Nghị đan giải thích, vui vẻ :
- Tốt, , vặn đúng bữa trưa, cả nhà ăn chuyện.
Lão Dương cũng lên tiếng.
Dương Nghị càng trầm mặc.
Càng như , càng cảm thấy sự tình chút đúng lắm.
Lão Dương hít một ngụm khói, loại t.h.u.ố.c lá chỉ mấy đồng một hộp.
Người một nhà vui vẻ hòa thuận ăn cơm, nhưng lão Dương vẫn nhịn mà hỏi:
- Sao đột nhiên trở về lúc ?
Dương Nghị hiểu rõ, gì cũng tránh thời khắc .
Mẹ bất mãn liêc chồng một cái, :
- Mệt mỏi quá thì trở về nghỉ ngơi mấy ngày cũng , mấy năm nay đều ăn tết ở nhà .
- Có con cũng nhớ nhà ?
Nhìn cha , Dương Nghị hít sâu một , lấy hết dũng khí, sự thật:
- Con xin nghỉ, từ bỏ việc học.
Một câu giải thích khiến hai choáng váng.
Xin nghỉ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1979-sao-lai-dot-nhien-tro-ve-luc-nay.html.]
Cái …Cái …
Hai vợ chồng lão Dương , mặt biến sắc.
Thật là, sắp nghiệp , đột nhiên nghỉ.
Đến tột cùng xảy chuyện gì?
Lão Dương con trai, thật hỏi cho rõ ràng.
Dương Nghị kể đầu đuôi chuyện cho cha .
- Những yêu cầu của bọn con đáp ứng một điều nào, ở đó bọn con hề đối xử công bằng, nhóm của bọn con là nhóm cố gắng nhất, thiên phú nhất, cũng đạt nhiều thành tích nhất, nhưng đãi ngộ đạt hề
- Sau đó, bọn con liền xin nghỉ học, từ bỏ…
- Lúc 45 , tất cả đều trở về
Nói xong, Dương Nghị cúi đầu thật thấp, dám cha .
Anh thất thẹn với cha
Chính xác như bạn , nhiệt huyết và cảm tính, thực tế
mà, chính lúc , Dương Nghị thấy một âm thanh vỗ bàn.
Không sai, là của lão Dương
Dương Nghị chuẩn tinh thần mắng.
, âm thanh là:
- Tốt! Làm lắm
- Dương Nghị, ba mưới năm qua đây chính là việc nhất con , cha mất mặt
- Có lẽ nào như , đây là khi dễ khác
- Giáo sư Trần lợi hại như , cha giáo sư Trần, là thiên tài như thế trao giải cho , rõ ràng là khinh thường Trung Quốc chúng .
- Chúng còn ở đó gì? Đợi nhạo ? Bị kỳ thị còn cống hiến cho bọn họ ?
- Nằm mơ
Nhất thời, Dương Nghị trợn tròn mắt.
Anh nghĩ tới sẽ chứng kiến cảnh .
Anh đang một thọt chân, trong phòng khách mắng bọn ngoại quốc , mặc dù chỉ là một dân bé nhỏ, tật, nhưng hình tượng đặc biệt kiên nghị.
Dương Nghị đột nhiên chút xúc động.
Cha thấu hiểu, chính là điều khiến yên tâm và thoải mái nhất.
Như thật
Cuối cùng, cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Cha , ngày mai con gặp thầy, đến viện quân đội Thẩm Dương chắc sẽ vấn đề gì.
- Hơn nữa, cái mà con học ở nước ngoài là về kỹ thuật, cũng cần bằng nghiệp .
- Con thực sự kỹ thuật, trình độ, cha cần lo lắng
Dương Nghị dậy .
Chuyện cũng chỉ xảy ở bản Dương Nghị.
Khi những quy về từ nước Anh, gặp cha , gặp lãnh đạo, gặp thầy cô, họ đều đặc biệt thấu hiểu và tha thứ.
Bởi vì… Đối với tôn nghiêm của tổ quốc, họ thể lựa chọn và hành xử kiên quyết như .
Họ vốn dĩ chỉ là những du học sinh bình thường, cũng chẳng quyền thế. Bốn mươi lăm bọn họ, cũng chẳng nên một chút áp lực nào với bên . Thế nhưng, bọn họ theo trái tim . Họ , từng nghĩ tổ quốc sẽ báo đáp họ.
Sauk hi Trần Thương tham gia lễ trao giải ở Bắc Kinh, cũng ở lập tức về An Dương.
Bắt đầu tiếp tục công việc
Hội liên hiệp khoa Ngoại thần kinh thế giới trao giải cho , cũng chẳng thèm để ý.
Điều mà để ý chính là dường như Hội liên hiệp thành kiến với khoa Ngoại thần kinh Trung Quốc.
Bọn họ đối với cũng chẳng hề coi trọng.
Sau khi trở về, Trần Thương và viện sĩ Thọ Vỹ Tường tiếp tục nghiên cứu kỹ thuật liên quan đến công cụ phụ trợ.
Khoa Ngoại thần kinh
Haha
Không lâu nữa, một kỹ thuật gọi là thủ đoạn can thiệp thần kinh, nhanh sẽ thuần thục.
Đến lúc đó, sẽ khiến nhiều kỹ thuật giúp các kiêu ngạo bao lâu nay đều trở thành quá khứ.
Một ngày nọ,Tiết Chính Nhận tự đến An Dương tìm Trần Thương.
- Giáo sư Trần, cảm thấy cần thiết cho xem vài thứ.
Tiết Chính Nhận nghiêm túc với Trần Thương.