Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 2025: Tôi Thì Hộ Nghèo Cái Gì

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:45:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình Đông Dương như những tỉnh khác, nhưng nó cũng những lợi thế riêng.

Với lịch sử lâu đời và thở văn hóa mạnh mẽ, trung tâm thành phố còn nhiều cảnh sắc nũi non tuyệt vời.

Trước đó chính phủ quan tâm nhiều đến điều đó, nhưng thực tế biện pháp thúc đẩy du lịch thông qua điều trị y tế và đó thúc đẩy các ngành công nghiệp xung quanh đạt thử nghiệm thị trường.

Và bây giờ, những con đường chính của An dương, nhiều nhất là khách sạn, trung tâm mua sắm, mà là bệnh viện

Điều trở thành một nét đặc sắc của An Dương

Trần Thương cũng khá hài lòng về điều .

Nói một câu thật lòng, Trần Thương tự cảm thấy một phần trong là do chính đóng góp.

Khi ngang qua ngân hàng, cho xe vị trí thuận lợi và bước đại sảnh.

CCB của Trần Thương là VIP, xử lý nghiệp vụ thuận tiện, nhưng hôm nay chi nhánh vẻ đông khách.

Trong lúc chờ đợi, Trần Thương thấy ai đó bên cạnh đang gọi điện thoại và mắng c.h.ử.i.

- Cạn lời đấy, bây giờ ngân hàng thật sự đông

- xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ mới chuyển khoản

- Được , nữa, lát chuyện với .

Sau khi đàn ông vài câu cáu kỉnh, cúp máy.

Nhìn thấy Trần Thương đang đợi, cũng vẻ quen thuộc, một câu:

- Người em, đến ? Ít nhất cũng một tiếng nữa

Trần Thương sững sờ:

- thấy chỉ vài , chuẩn đến

Người đàn ông trung niên lấy của :

- cũng là V201. Trước mắt thấy sắp đến , kết quả một đám nước ngoài bước

- Có vài còn xếp hàng, trực tiếp , tức c.h.ế.t mất

- Kể từ khi những nước ngoài đến liền xuất hiện nhiều loại chuyện rắc rối.

- Để khuyến khích những tiêu dùng, chính phủ trao đặc quyền! phát điên mất

- Làm quen với nó thôi

Trần Thương những lời đàn ông cho mờ mịt

Trước giờ, từng nghĩ sẽ xảy loại chuyện như .

Quả nhiên, lúc chuẩn đến lượt Trần Thương, hai cặp đôi da đen thẳng đến chỗ quản lý.

Họ lấy hộ chiếu , và... Được đưa đến cửa VIP ngay lập tức

Sau khi thấy cảnh , Trần Thương cũng sững sờ

- Đã thấy ? Đây chính là thói quen! Mở cửa chuyên biệt cho họ thì , còn cho quyền ưu tiên! Dựa cái gì chứ

Người đàn ông tức đến nghiến răng nghiến lợi, Trần Thương cũng chút vui.

Vốn nghĩ chuyện nước ngoài đến An dương là một chuyện .

ngờ, đối với những dân bình thường ở đây, thể khiến những việc công cộng trở nên rắc rối

Ông lão ở bên thở dài :

- Được , đừng nóng giận

- Chỉ cần coi họ là khách hàng và đến để tiêu thụ, như thể dễ chịu hơn một chút

- Không là tất cả nước ngoài đều , thì ở cũng , đúng ?

Người đàn ông vẫn thấp giọng c.h.ử.i rủa một cách giận dữ.

- cũng thể ảnh hưởng đến việc đối xử với dân An Dương

Nói xong liền thở dài một .

Trần Thương cũng xử lý công việc nữa, tâm trạng chút phức tạp, dậy rời .

Chuyện ở Ngân hàng khiến Trần Thương chút cảm xúc. Anh nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định tìm thời gian chuyện với Khổng Tường Dân.

Suy cho cùng… Hiện tại chuyện vẫn đủ gay gắt.

sớm muộn cũng sẽ trở thành một ngòi nổ, Những dân ở An Dương mới thật sự là chủ nhân của nơi đây.

Trật tự nên thiết lập

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-2025-toi-thi-ho-ngheo-cai-gi.html.]

Sau khi lên xe, Trần Thương chút lơ đễnh, đến bệnh viện liền về phía khu cấp cứu.

Buổi sáng, khu cấp cứu khác gì cái chợ, Bốn phía đều là

Thậm chí mười một giờ, vẫn một nhóm đang đợi ở thang máy.

Trần Thương dứt khoát trèo lên cầu thang bộ.

Sau khi lên đến tầng năm, thấy một vài ông già ăn mặc giản dị sáu mươi tuổi và một đàn ông bốn mươi tuổi đang cầu thang.

Một đàn ông năm mươi tuổi mặc áo khoác đang cạnh, cả ba họ đều đang hút t.h.u.ố.c lá

- Chú, chú ngoan cố

- Hộ nghèo với chú là chuyện

- Căn bệnh của thím tốn bao nhiêu tiền . Trong nhà thành cái dạng gì chú còn

- Lão Tam lấy nổi vợ

Ông lão hít một thật sâu, điếu t.h.u.ố.c chỉ còn tàn t.h.u.ố.c, khi dập tắt thì ném sọt rác.

- Không

Nói xong, khuôn mặt đen sạm của ông hằn lên nhiều nếp nhăn.

- Chúng thể cứ hộ nghèo mãi

- Tiền phẫu thuật, chữa bệnh của thím cháu miễn , chú thể cứ ăn của nhà nước

- Hơn nữa chỉ cần Lão Đại Lão Nhị mỗi cho một ít tiền là đủ cho lão Tam ăn học . Bản vốn vì bệnh mà nghèo khó, bây giờ cần tốn tiền khám bệnh nữa. Cái mác nghèo khổ đội đầu cũng điều gì tự hào cả

- Chú ký giấy , còn là hộ nghèo nữa

Trưởng làng đàn ông, lo lắng thôi

- Sao chú ngoan cố như ? Hộ nghèo thì hại gì cho chú ?

- Mỗi tháng đều phát tiền cho chú, khám bệnh cũng thể miễn giảm viện phí. Chú là đối tượng trực tiếp trong công cuộc xóa đói giảm nghèo của Lãnh đạo Khổng. Bác khó khăn thật, giả! Hơn nữa, ông cụ nội là một lão thành cách mạng, là một tiền bối huân chương, chú… Lại ngốc như

Ông lão thôn trưởng như liền nhướng mày:

- Ai ngốc?

- Lưu Đại Thuận, vẫn là một đảng viên

- Chính tư tưởng của ! Lưu Xuyên Trụ đói c.h.ế.t cũng hộ nghèo, bỏ ý định

- Làm nên đủ, lòng tham đáy là hạng gì! Lưu Xuyên Trụ ăn uống, ăn no mặc ấm. Đợi phẫu thuật của thím xong, còn thể kiếm tiền. chân tay, hộ nghèo cái gì

………..

Ông lão cau mày, chuyện trực tiếp c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, Trần Thương chút nghĩ ngợi

Hai chữ hộ nghèo , bây giờ đối với nhiều chính là ô dù

Đặc biệt là bối cảnh ban hành chính sách xóa đói giảm nghèo hiện nay, nhiều đều đang ôm tâm tư đối với hộ nghèo.

Có thể hộ nghèo là chuyện đáng tự hào, thậm chí khi chuyện còn thể khoe khoang

Xã hội chính là kỳ lạ như .

Có vài huyện thành phố, mang theo mũ huyện nghèo, nhưng những tòa nhà chính phủ hoặc các lãnh đạo đều lái xe sang trọng.

Có một thôn, mang theo cái mũ thôn nghèo quốc gia, nhưng trong thôn hết ăn , dù ăn xong cũng sẽ đến đưa tiếp.

Ai cởi cái mũ xuống?

Mà các hộ thật sự nghèo thì càng như

Một khi đội cái mũ lên, trong bối cảnh xóa đói giảm nghèo là ưu tiên hàng đầu hiện nay, phúc lợi nhiều hơn.

Đã từng khi năm 70, 80.. Làm hộ nghèo là kéo chân của cả một đất nước, dân đều cố gắng nỗ lực phấn đấu, vứt bỏ cái mũ rách nát

bây giờ, nhiều đang cố gắng đội cho thật chắc cái mũ dày

Là do thời thế đổi ?

Ông lão chỉ thôn trưởng lớn giọng mắng một câu:

- Cậu mau trở về , Lưu Xuyên Trụ cũng hộ nghèo

- Không cần quốc gia luôn chăm sóc ! Càng cần lãng phí tài nguyên của đất nước

Trưởng thôn xong, sốt ruột

 

 

Loading...