Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 230: Phương Pháp Này Có Chút... Hơi Thú Vị
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:36:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thương ngẩng đầu, thấy mấy chủ nhiệm đang vây quanh thành một vòng tròn hiếu kỳ , chẳng những chút khẩn trương, ngược còn chút mong chờ.
Đây là đầu tiên phẫu thuật mặt .
Nói thế nào nhỉ?
Có vài , trời sinh trở thành tiêu điểm của sự chú ý.
Chẳng qua 24 giờ nên cả chút mệt mỏi, Trần Thương đeo khẩu trang nhịn ngáp một cái.
Hắn lắc đầu, thể để tinh thần như mà phẫu thuật , phẫu thuật thực quản khó hơn cắt ruột thừa nhiều, cần tập trung nghiêm túc.
Nghĩ tới đây, Trần Thương mặt đổi sắc mặc áo phẫu thuật , tự mang kỹ năng khôi phục
Lập tức, Trần Thương cảm giác một trận rét lạnh, như bỗng nhiên một chậu nước lạnh từ trời giáng xuống... Nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly
Trần Thương run một cái.
Cái nó, cảm giác ... Cũng quá kích thích ?
Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, trong tiểu thuyết, kỹ năng khôi phục của các nhân vật chính đều ân ân a a cực kỳ thoải mái .
Cảm giác như tắm gió xuân .
Thế nhưng đến lượt khôi phục, thì là cột tóc lên xà nhà lấy dùi đ.â.m đùi, đó tạc một chậu nước đá ướt sũng hết cả .
Được , quản quá trình thế nào, kết quả là , điều mà Trần Thương cần lúc là bản thoải mái, tinh thần tăng gấp bội, cảm giác mệt mỏi lập tức biến mất bộ.
Cả giống như tỉnh ngủ, khi tắm rửa, tinh thần đầy sảng khoái
Quay y tá, Trần Thương bỗng nhiên sững sờ, quen quen ?
"Đưa d.a.o cho ."
Triệu Viện Viện Trần Thương, trong lòng chút kích động, dù cảnh tượng hôm nay thật sự là quá hoành tráng, thấy , một đám chủ nhiệm xung quanh, ai mà một đầu tỉnh Nhị Viện, nghĩ đến buổi tối thể về c.h.é.m gió thoải mái, nên khẩn trương.
Phẫu thuật bắt đầu, Đào Mật cùng Lý Bảo Sơn chủ động tới hỗ trợ.
Đào Mật thuộc ngoại khoa tim, mặc dù tim n.g.ự.c là chuyên môn của lão nhưng dù vẫn những kiến thức cơ bản.
Cho nên giúp một chút cũng vấn đề gì lớn.
Bác sĩ đưa dụng cụ vá thực quản cho Trần Thương biến hóa cùng ảnh hưởng cực lớn, phẫu thuật ít sớm cho tài nghệ của trở nên điêu luyện.
Chậm rãi tách làn da, từng tầng từng tầng tiến hành phân tách.
Lý Bảo Sơn chuẩn kỹ càng bông cầm m.á.u nhưng kinh ngạc phát hiện, vết cắt chảy ít m.á.u.
Lý Bảo Sơn nhạy cảm nhận thấy, cách Trần Thương mở miệng vết thương tránh mạch m.á.u cần thiết, mà giống như ảnh hưởng đến việc tiến hành phẫu thuật.
Chuyện rõ ràng cho thấy Trần Thương am hiểu về các mạch m.á.u lớp mô da.
Bất luận thao tác nào cũng đều tình cờ, đều cần ngừng luyện tập mà học tập đưa đến kết quả.
Thật sự là một để ý từng chi tiết nhỏ
mà... Luyện tập thế nào mới thể kết quả như ngày hôm nay chứ?
Nghĩ tới đây...
Lý Bảo Sơn nhịn ngẩng đầu Trần Thương một cái.
Chỉ thấy Trần Thương cúi đầu, con mắt chằm chằm vị trí cần phẫu thuật, cẩn thận tỉ mỉ, vô cùng nghiêm túc.
Lý Bảo Sơn nhịn cảm khái mấy phần, thật sự là một hạt giống
Nghiêm túc, tinh tế, thao tác để ý từng chi tiết nhỏ, đây chính là phẩm chất mà một bác sĩ khoa ngoại nên
Lý Bảo Sơn bỗng nhiên chút tự trách cùng áy náy, tựa hồ quá để mắt đến các bác sĩ trưởng thành trong khoa.
Nghĩ tới đây, thở dài...
Sau trở về, lẽ nên xem xét một chút việc tập trung bồi dưỡng Trần Thương.
... Dường như từng coi trọng , chỉ thể rằng đứa trẻ luôn luôn tạo những điều bất ngờ cho chính .
Cuộc phẫu thuật tiến hành từng bước một và chẳng mấy chốc đến lúc tách thực quản khỏi mô xung quanh.
Khi phân tách thực quản, cần chú ý đến các mô và động mạch chủ xung quanh, ngàn vạn thể để bất kì lơ là và bất cẩn nào xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-230-phuong-phap-nay-co-chut-hoi-thu-vi.html.]
Lúc , cánh cửa phòng phẫu thuật mở , một đàn ông gầy gò, cao, đeo kính giọng đen bước tới.
Cô y tá khéo léo giúp mặc quần áo vô trùng t.ử tế.
Lý Bảo Sơn thấy Vệ Chí lập tức gật đầu chào hỏi. Anh thêm gì nhiều mà chỉ nhanh nhẹn nhường vị trí trợ thủ.
Thay đó, Vệ Chí cũng gật đầu đáp , vô thanh vô tức*
(*) Vô thanh vô tức: Không âm thanh, thở.
Hai hợp tác nhiều , quan hệ cũng tồi. Cả hai đều là dày dặn kinh nghiệm trong phòng phẫu thuật, họ am hiểu tất cả thứ và cần nhiều lời với .
Sau khi Vệ Chí qua, thấy một đôi mắt trẻ con trong suốt và yên tĩnh.
Lập tức chút hiếu kỳ?
Người là ai?
Trên mặc chiếc áo blouse trắng, khuôn mặt đeo khẩu trang kính đáo chỉ chừa đôi mắt lộ bên ngoài.
Vệ Chí đến đây là để phụ giúp phẫu thuật thực quản, gì cả, đối với mổ chính phụ đều để trong lòng, khi tiếp nhận lời Lý Bảo Sơn, thuần thục bắt tay việc, liên tục trợ giúp Trần Thương bắt ngoé, rửa dịch, cầm m.á.u.
Theo một cách trật tự, ca phẫu thuật của Trần Phương tiến hành một cách thuận lợi hơn nhiều.
Lúc , Trần Thương đang chuẩn tách thực quản, Vệ Chí cố gắng kĩ một chút.
Thế nhưng đợi Vệ Chí phản ứng kịp thì Trần Phương tách thành công...
Người ... Vệ Chí ngây .
Phương pháp chút... Hơi thú vị
Không đúng
Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt của Vệ Chí lập tức nheo , nó thực sự đắn đo suy nghĩ.
Rất hợi hại
Tinh tế
Chính xác
Quả quyết
Một từ ngữ hình dung về tài nghệ hiện lên trong đầu của Vệ Chí.
Vị bác sĩ trẻ tuổi là chuyên gia từ tới?
Vệ Chí nhịn mà mong chờ động tác tiếp theo.
Bước tiếp theo là vá vết nứt thực quản.
Vệ Chí đưa kẹp kim tới, Trần Phương tiện tay lấy một chiếc kẹp, cảm giác thoải mái hơn nhiều.
Trần Phương ngước lên và thấy đối diện từ bao giờ còn là Lý Bảo Sơn.
Không gì lạ...
Chủ nhiệm Lý lợi hại thì lợi hại, nhưng trình độ trợ thủ thì còn bằng Vương Dũng, vẫn là hơn nhiều.
Trần Phương đột nhiên nghĩ rằng bây giờ thực hiện chỉ là tiểu phẫu, cơ bản là một đảm nhiệm , nhưng chính sẽ là ngưu bức hơn, nếu mà đại phẫu chắn chắn cần bồi dưỡng một nhóm trợ thủ, theo cách của Vương Dũng thì hiện tại trình độ của trợ thủ cũng cần cải thiện.
Trong thời gian Trần Thương cảm thấy mời nhiều .
Cuộc phẫu thuật vẫn tiếp diễn.
Bước khâu chính là ưu thế của Trần Phương.
Lớp viêm mạc và các cơ những vết thương rạn nứt, lẽ chúng bảo quản tương đối .
Nên, mặc dù miệng vết thương của lão Dương xem lớn hơn một chút, nhưng độ khó thực sự ít hơn nhiều.
Vết rạn nứt ở thực quản của lão Dương thuộc tổn thương mãn tính, tổn thương ở niêm mạc rõ ràng hơn, nhưng Lưu Văn Quân thì khác, nó thuộc loại vết thương chỉ rạn nứt nên khâu dễ dàng.
Dễ thì dễ, nhưng Trần Phương càng thêm nghiêm túc.
Bởi vì loại vết thương rạn nứt thể đạt hiệu quả như mong đợi khi hồi phục.
Ngoài , vì vết thương sẽ để mô sẹo, để ngăn chặn tình trạng hẹp thực quản do mầm thịt mọc thêm nên Trần Phương chú ý khâu cho thật khớp.