Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 232: Xảy Ra Chuyện Gì, Tôi Gánh Thay Cậu

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:36:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ra khỏi phòng phẫu thuật, Trần Thương và Lý Bảo Sơn cùng rời .

Lý Bảo Sơn như điều suy nghĩ : "Tiểu Trần, mấy ngày nay bận việc gì ?"

Trần Thương sững sờ: "Sao chủ nhiệm?"

Lý Bảo Sơn : "Cũng gì, nếu bận gì thì đến đơn vị trực của tỉnh đăng thông báo tuyển dụng? Khoa cấp cứu chúng khẳng định sang năm sẽ còn phát triển hơn nữa, nhân thủ khẳng định là đủ, nhưng năm nay vài bài báo, một tiến sĩ, một Phó chủ nhiệm, vì lẽ đó biên chế năm nay khẳng định sẽ xin ."

" mà, chúng cần nhận một nhóm mới, mấy đứa trẻ khoa chính quy bây giờ cần bồi dưỡng trình độ, tình nguyện đến cộng tác viên cũng nhiều, vì đề nghị bệnh viện tuyển thêm nhân viên hợp đồng."

"Sớm tới đơn vị trực tỉnh thông báo tuyển dụng , tiến hành một nhóm hồ sơ, báo cho bệnh viện, đoán chừng thứ bảy tuần bày, khả năng sẽ một đợt tuyển dụng, nếu thời gian, dành chút thời gian đến , xem một chút thử ai thích hợp , dù nhận nhóm , khả năng cũng tìm trợ thủ cho , cứ tận lực tìm xem ai ý ."

Lý Bảo Sơn trầm mặc mấy giây, tiếp tục : "Vốn dĩ còn nghĩ là để theo mấy lão Trần tiếp tục , hạ thủ hỗ trợ, thế nhưng là hiện tại cân nhắc chuyện thể như ."

"Kết cấu trong khoa cần điều chỉnh một chút, mắt mà , kế hoạch của chủ yếu là khai triển ba phương hướng, một là phương hướng phổ ngoại, Bỉnh Sinh phụ trách, một là phương hướng tay ngoại do chủ nhiệm An phụ trách, hiện tại chúng gửi thông báo tuyển dụng tới Phó Cao đến bệnh viện, phụ trách Ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c."

"Cứ như , nhân lực trung kiên của khoa chúng chủ nhiệm An, Trần Bỉnh Sinh, còn chủ nhiệm Phó mới tới, đại tân sinh mới tới tiến sĩ Vương Khiêm, , Tần Duyệt, còn Vương Dũng, nhưng mà nếu như vẫn sẽ thiếu một vài nhân tài dự trữ."

"Ngay từ đầu cho rằng cũng xuất từ khoa chính quy, nếu so với bọn Vương Khiêm, Tần Duyệt thì kém một chút, hiện tại xem , còn mạnh hơn bọn họ một chút."

Nói đến đây, Lý Bảo Sơn Trần Thương, : "Nói cho cùng, tiểu Trần , là đ.á.n.h giá thấp , thật, tương lai tiền đồ rộng mở nha."

"Thậm chí hiện tại cảm thấy, khoa cấp cứu tỉnh Nhị Viện giữ nữa."

Trần Thương xong, thể nín , cũng gì nhiều.

Lý Bảo Sơn Trần Thương, : "Đương nhiên, cũng nghĩ sẽ giữ , vẫn ngoài xem một chút, tỉnh Đông Dương chúng vốn phát triển tương đối lạc hậu, nhiều ca phẫu thuật lớn đều ."

"Lúc thấy phẫu thuật, trong đầu suy nghĩ, nếu như bằng tuổi bây giờ, thiên phú như , thì khẳng định sẽ một cái bệnh viện nhỏ thế ."

Trần Thương gật đầu, theo Lý Bảo Sơn, cũng chuyện, nên cái gì, tới lui, cũng quá nhiều ý nghĩa.

Lý Bảo Sơn bỗng nhiên dừng bước , Trần Thương: "Cho nên! nghĩ tới nghĩ lui, thể cung cấp cho một chỗ !"

"Tỉnh Nhị Viện chúng đích thật nhỏ, phát triển cũng tương đối chậm, nhưng khoa cấp cứu chúng một ưu thế, chính là thể cung cấp cho ngươi nơi để cất bước thăng tiến, vì lẽ đó, chỉ cần nắm vững tâm lý, lớn mật mà , sẽ để trợ thủ cho bọn họ, chờ nhóm kí kết hợp đồng, để chọn mấy trợ thủ."

Những lời của Lý Bảo Sơn trực tiếp cho Trần Thương hôn mê .

"Chủ nhiệm, ý của ngài là?"

Lý Bảo Sơn ha ha: "Ý của là, buông tay , , xảy chuyện gì, gánh !"

Trần Lạc xuống khỏi xe lửa, quan sát thị trấn An Dương, hít sâu một .

E mm mmm...

Sương mù chút dày là ấn tượng đầu tiên cảm nhận từ thị trấn An Dương.

Còn kịp ngắm xung quanh, thấy Trần Thương đang sải bước về phía .

"Anh hai!" Trần Lạc vẫy tay.

Trần Thương trông thấy Trần Lạc mang theo đống lớn đống nhỏ, xách thêm cả hai rương hành lý: "Làm mang nhiều đồ như ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-232-xay-ra-chuyen-gi-toi-ganh-thay-cau.html.]

Trần Lạc : "Mẹ gửi đồ cho đó."

Trần Thương xách hộ hai rương hành lý, : "Hôm nay ở chỗ của , ngày mai đưa em đến trường học."

Hai sánh bước cùng , đường, chút thu hút ánh của khác.

Trần Thương còn đỡ hơn một chút, dù bình thường cũng thèm để ý cách ăn mặc, mà Trần Lạc thì khác.

Lúc ở trường thầy giáo cũng , từ nhỏ ăn mặc áo quần lố lăng, thích phong cách lạ đời, đến Trần Thương mà cũng cảm thấy tê cả da đầu.

mà bây giờ đỡ hơn nhiều, thể là hai năm rèn luyện cho nên cũng tiến bộ ít, ngoài cũng thấy việc đời, tầm cũng phẩm vị hơn, một bộ quần áo giá tiền đắt lắm, nhưng quả thực là phối hợp một kiệt tác, hợp ánh .

Trần Thương trêu chọc một phen, nhịn : "Em đeo thêm cái kính râm nữa thì khác đại minh tinh là mấy."

Trần Lạc thích lắm, ha ha một tiếng: "Không sớm tập luyện một chút , lỡ như em thành minh tinh thì bây giờ?"

Tháng tám tháng chín là thời điểm trời trở nên nóng bức, mặt trời chiếu xuống oi ả, khiến chút khó chịu trong .

Đứng ở bên đường, Trần Thương giữ kỹ hành lý trong tay, chuẩn gọi xe, đón xe ở gần nhà ga chút phiền phức.

Vừa lấy điện thoại , bỗng nhiên một chiếc xe dừng ở bên đường.

Trần Thương ngẩng đầu lên, là một chiếc xe Range Rover lớn màu đen, vặn ngăn ở giao lộ mặt Trần Thương và Trần Lạc.

Trần Thương khẽ nhíu mày, đang chuẩn cầm lấy hành lý chỗ khác.

Lúc , cửa kiếng xe chậm rãi hạ xuống.

"Bác sĩ Trần! Bác sĩ Trần!"

Một giọng quen thuộc truyền đến, Trần Thương trong xe.

Y?

Hình như chút quen mặt.

Bởi vì đối diện với ánh sáng mặt trời nên Trần Thương chút rõ ràng.

Phó Ngọc Phương cũng , căn bản cô cũng nghĩ tới thể gặp Trần Thương ở đây.

Vốn đang lái xe ngang qua, bỗng nhiên đảo mắt sang ven đường, hai trai tuấn, soái khí khiến cô nhịn chăm chú thêm, nhưng đến khi kỹ thì bỗng nhiên thấy chút quen mặt, là Trần Thương đây ?

Phó Ngọc Phương vội vàng xuống xe, mang dép chạy tới, thấy bên cạnh Trần Thương đặt bao lớn bao nhỏ, nghi ngờ hỏi: "Bác sĩ Trần, câu đang... Dọn nhà hả?"

Trần Thương : "Phó tỷ, thật là trùng hợp."

"Em trai nhập học, đến nhà ga đón nó."

Trần Lạc tháo kính râm xuống, : "Xin chào, là Trần Lạc."

Phó Ngọc Phương quan sát Trần Lạc, bỗng nhiên nở nụ : "Hai em ruột ?"

Trần Thương gật đầu: "Ừm, đúng ."

 

 

Loading...