Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 234: Gặp Lại Bạn Cũ

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:36:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bận như một con ch.ó , mỗi ngày đều sớm về tối, bác sĩ trong khoa còn coi ngươi là bác sĩ mà đối đãi, chỉ đơn giản coi như một thực tập sinh bỏ sức lao động miễn phí.

Ông chủ trả tiền?

Ngẫm cũng đúng.

Đại hội sẽ diễn từ lúc xế chiều cho đến tối, đến giữa trưa, Trần Thương cầm phiếu ăn tới phòng ăn, nơi quá quen thuộc với .

Vốn từng ghét bỏ hương vị khó ăn , nhưng từ khi nghiệp chút hoài niệm, kinh tế lợi ích thực tế sạch sẽ.

Trần Thương ngẫu nhiên sẽ trở về một chuyến.

Phòng ăn một phần ăn gồm hai mặn một chay cũng chỉ mới bảy tám đồng.

Đã từng khi mới bước đại học, Trần Thương luôn luôn cùng mấy bạn cùng ký túc xá, bây giờ phát hiện bản thích ở một hơn.

Một , một tan tầm, một ăn cơm.

Mặc dù ở một cách sống quá hưởng thụ gì, nhưng mà sớm quen sinh hoạt một , ngươi ngược sẽ cảm thấy thoải mái dễ chịu.

Được , Trần Thương chính là vì sự nghiệp độc của mà tìm đủ loại lý do.

Quen mua đồ ăn ngon, tìm đến vị trí quen thuộc xuống.

----

"Aizz? La Châu, ngươi kìa, đó Trần Thương ?" Đổng Giai bỗng nhiên chỉ Trần Thương đang ăn cơm ở bàn bên cạnh .

La Châu sững sờ, theo hướng đó, lập tức sững sờ: "Ôi ơi! ! Trần Thương! Sao tới đây?"

Đang khi chuyện, hai bưng đĩa cơm hướng về phía bàn Trần Thương đang .

"Thương nhi! Quả nhiên là ngươi!" La Châu ha ha một tiếng, đem thức ăn để hẳn hoi lên bàn, tươi chào hỏi.

Trần Thương ngẩng đầu lên thì trông thấy hai họ, cũng vô cùng ngạc nhiên.

"La Châu? Đổng Giai? Hai đây là... Sao các ở trường học ?"

Đổng Giai : "Năm nay nghiên cứu sinh, tân sinh viên tham dự lễ khai giảng, thầy Quan bảo tới giúp đỡ chút, năm nay lão La nghiệp, nhàn rỗi nên cũng chuyện gì , thế là rủ tới đây luôn."

" , chắc , Quan lão sư bây giờ trở thành chủ nhiệm nghiên cứu sinh y khoa Đông Dương. Có bất ngờ ?"

" mà... Trần Thương, ở trường học a?"

Ba đều học chung một lớp hồi đại học, quan hệ cũng tệ, trông thấy Trần Thương tự nhiên cảm giác thiết hơn nhiều.

Trần Thương : " đây đến hộ pháp bên cạnh các , đến diễn văn nghiên cứu sinh ? Về sẽ gọi La sư , Đổng sư tỷ !"

La Châu trừng to mắt: "Có ý gì?"

Trần Thương lấy thẻ học sinh hôm nay mới nhận: "Xem , năm nay là tân sinh khoá 19, là mới nha."

Lần triệt để khiến hai La Châu cùng Đổng Giai chọc .

Chẳng qua là, La Châu nhịn nghi hoặc một chút: "Không đúng, Thương nhi, dựa theo trình độ của ngươi, thi nghiên cứu sinh còn cần ba năm? Hiệp Hòa cũng thành vấn đề mới đúng chứ?"

Trần Thương : "Sau khi hai năm, hiện tại vặn một cơ hội, cho nên đến nghiên cứu."

Đổng Giai thở dài: "Ai chứ, công việc bây giờ khó tìm, hiện tại mấy bệnh viện đơn vị trực thuộc tỉnh cũng cần nghiên cứu sinh, cho dù cũng khó lắm, để tự tuyển chọn học sinh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-234-gap-lai-ban-cu.html.]

"Chúng từng thử , năm nay vặn nghiệp, hiện tại tin tức thông báo tuyển dụng của tỉnh trực đơn vị cũng thấy, trường học còn đang chờ thông báo đó, nhiều nghiệp chỗ , nơi đến , nơi thì đến."

Trần Thương Đổng Giai gắp khối thịt mỡ bỏ sang chén của La Châu, mật gần gũi, nhịn hỏi:

"La Châu, Đổng Giai, hai ở bên từ khi nào ?"

La Châu hắc hắc, Đổng Giai lườm một cái, : "Năm thứ nhất thi Tây An Giao nhưng đậu, đó cùng ôn tập thi trường học chúng , La Châu vẫn luôn chăm sóc , chạy tới chạy lui giúp tìm gia sư, đó thi đậu, cho nên dứt khoát đến với luôn."

La Châu cũng để ý, : "Thời gian trôi qua thật là nhanh, chớp mắt qua ba năm, năm nay nghiên cứu sinh của đều nghiệp."

Nói đến đây, La Châu bỗng nhiên thần bí : "Thương nhi, đại hội động viên học sinh mới năm nay sẽ náo nhiệt đấy, đặc biệt là ngày mai."

Trần Thương sững sờ: "Có ý gì?"

La Châu: "Năm nay vặn viện khánh, tròn sáu mươi năm, trường học mời nhiều sinh viên ưu tú nghiệp như chúng tới, còn cả những sinh viên ưu tú nghiệp hai năm trở đây, đại hội động viên tối nay khẳng định một vài lên đài diễn thuyết."

Trần Thương mới ồ một tiếng.

Những chuyện với tựa hồ chẳng ảnh hưởng gì lớn.

"La Châu, học nghiên cứu sinh ngành nào?" Trần Thương hỏi.

La Châu , phàn nàn : " học phổ ngoại, nhưng mà, năm nay phổ ngoại nhận ít quá, mà trong những nghiệp , phổ ngoại gần hai ba mươi . Người nhiều cháo ít, đúng, là sói nhiều thịt ít! Nguyên một đám đang chờ đợi đơn vị đến tuyển."

Trần Thương như điều suy nghĩ, nhẹ gật đầu: "Nha... Vậy đơn vị nào thích hợp ? Thầy của chuẩn gì cho ?"

Đổng Giai ha ha: "Ngốc như thì gì mà chọn chứ?"

La Châu cũng hổ, : "Cũng hẳn là , lão sư của chủ nhiệm khoa nên quyền lực gì lớn, sinh viên lão sư là đại chủ nhiệm đều nhất định thể tìm nơi , , xã hội ngày nay, nào chuyện đơn giản như ."

"Năm ngoái, bệnh viện chúng một đàn , khi nghiệp vì giữ nên kết quả bỏ sáu bảy mươi vạn, còn nào nhiều tiền như để mua công việc chứ!"

Nói đến công việc, đều chút xoắn xuýt.

Trần Thương cũng kịp thời đổi chủ đề, trò chuyện sang vấn đề khác.

Một bữa cơm, ăn cũng khá thú vị.

La Châu bỗng nhiên : " , Thương nhi, thứ bảy buổi họp lớp, định ? Lần chúng đều nghiệp, cho nên cũng muôn tụ họp một chút, dù ai cũng , chừng tìm mở hội chẩn cũng thuận tiện hơn."

Trần Thương nhịn ha ha.

Những ngành nghề khác thì , chứ riêng ngành y thì thật đúng là như , một đám bạn học khi ở bệnh viện, khoa gì cũng , khỏi cần , ít nhất việc tìm hội chẩn cũng thuận tiện, cần gọi điện thoại thúc giục qua .

"Thứ bảy... Thứ bảy khả năng là sẽ bận chút việc, đến lúc đó ."

Thứ bảy khá nhiều việc, chủ nhiệm còn tới giám sát hội tuyển dụng.

Một bữa cơm ăn khá vui vẻ, bạn học cũ gặp , hào hứng cũng ít, đến buổi chiều.

Đổng Giai đột nhiên hỏi: "Trần Thương, và Cảnh Nghiên còn liên lạc ?"

Lời còn hết, La Châu cắt ngang, trừng Đổng Giai một cái.

Trần Thương : "Không việc gì, khi nghiệp cũng còn liên lạc nữa."

La Châu vỗ vai Trần Thương: "Cũng tìm đối tượng mới ? , khi nghiệp tới đơn vị nào ?"

Trần Thương lắc đầu: "Sau khi nghiệp thì đến ở bệnh viện tư nhân, nửa năm thì nổi, vặn khoa cấp cứu ở tỉnh Nhị Viện đang tuyển cộng tác viên, chuyến cũng hơn hai năm."

"Ngày ngày đều bận rộn thăm khám bệnh nhân như , thời gian tìm người yêu chứ? Vì lẽ đó đầu ngẫm , vẫn là lúc học vui nhất."

 

 

Loading...