Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 251: Ăn Hết Cơm Rồi Tôi Sẽ Tha Tội Chết Cho Anh
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:38:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì hôm nay là kỷ niệm ngày thành lập trường, nên tất cả những mời tới đều chuẩn sẵn cho một phòng khách sạn bên cạnh trường học.
Cho dù là phát sinh chuyện ngoài ý , nhưng bữa tiệc liên hoan chuẩn sẵn đấy, nên chắc chắn nó vẫn tiến hành.
Dù đây cũng là ngày tròn sáu mươi năm thành lập trường.
Với tư cách là nhà và bạn học, nên Cảnh Nghiên cũng mời tới đây, trong bàn đều là những lực lượng trung kiên trong ngành y học tại tỉnh Đông Dương, dù Cảnh Nghiên cũng đủ sự uy tín lâu năm để cùng một chỗ thực lực với chủ nhiệm.
Tính tình Cảnh Nghiên hướng ngoại, giỏi về giao tế, cùng vui vẻ, cũng hòa hợp.
vẫn là nghiệp Hiệp Hòa, cộng thêm việc cùng Tỉnh Nhiên, nên vẫn để chừa cho chút mặt mũi.
mà...
Bỗng nhiên...
Vừa Cảnh Nghiên vẫn còn , đột nhiên cầm điện thoại quăng , hét lên một tiếng.
Hành động dọa đám đang đấy đến tay chân run rẩy, canh bàn đổ lênh láng, đĩa thịt heo xào kĩ rơi vãi mặt đất.
Đắt cỡ nào ...
Cả đám nhịn ngẩng đầu , thấy sắc mặt Cảnh Nghiên tái nhợt trông thấy, rõ ràng là giật nảy vì chuyện gì đó.
Người lúc nào cũng bên cạnh bác sĩ nội khoa Tân Yến Nhịn xuống hỏi: "Cảnh Nghiên, cô chứ?"
Cảnh Nghiên chạy về phía phòng vệ sinh.
Phải ở bồn rửa tay mất nửa ngày
Sắc mặt trắng bệch, trong đầu ngừng hiện lên cái hình ảnh buồn nôn
Đã từ lâu, lâu ....
Cảnh Nghiên y nguyên thể tiêu tan.
Nghĩ đến Tỉnh Nhiên, Cảnh Nghiên liền nghiến răng nghiến lợi, hận thể xé nát
Năm đó tên Trần Thương đáng ghét cho thịt heo sán, về cảm giác buồn nôn đeo bám ròng rã cả tráng trời, thiếu chút nữa là chia tay
----
Hiện giờ là bảy giờ hơn, Tiền Lượng đưa Trần Thương và Tỉnh Nhiên về, thấy khói sương mù quen thuộc, ông hít một thật sâu, nhẹ nhàng thở .
Khói sương mù dù đắng, nhưng thật chẳng tại , mà Tiền Lượng cảm thấy khí trong phẫu thuật mang cảm giác an tâm như ?
Vẫn là hít lấy cái khói sương mù dễ chịu hơn...
"Đi thôi, chúng ăn liên hoan, những mời hầu như đều là bạn học đại y khoa Đông Dương với chúng , dù gì cũng là ngày thành lập trường, tranh thủ cơ hội gặp mặt cái !" Tiền Lượng về phía Trần Thương, dụ dỗ .
Kỳ thật Trần Thương cũng ăn cơm chực, nhưng lướt qua Tỉnh Nhiên, do dự mất nửa ngày.
Vạn nhất Cảnh Nghiên hoài nghi là chính giật dây Tỉnh Nhiên gửi ảnh chụp, cái sẽ lắm.
Hơn nữa...
Trần Thương Tỉnh Nhiên vui vẻ, chút tiếc hận.
Sau Bác sĩ Tỉnh, thời gian cũng dễ chịu a...
Nghĩ tới đây, Trần Thương : "Tiền viện trưởng, cần, bệnh viện còn chút việc, trở về, sẽ quấy rầy ."
Tiền Lượng nhẹ gật đầu: "Vậy , hôm nay cũng muộn , hôm nào thời gian tới một chút, việc tâm sự cùng ngươi."
Trần Thương gật đầu: "Nhất định!"
Tiền Lượng chuyện đưa Tỉnh Nhiên lên xe.
Trần Thương Tỉnh Nhiên hào hoa phong nhã rành thế sự bộ dạng, bỗng nhiên chút băn khoăn, nhịn gọi .
"Bác sĩ Tỉnh!"
Tỉnh Nhiên sững sờ, đầu Trần Thương, : "Bác sĩ Trần chuyện gì ?"
Trần Thương do dự một chút, : "Hãy tự chăm sóc bản cho !"
Tỉnh Nhiên chút mờ mịt, là ý gì?
Chăm sóc bản ?
Thực sự nghĩ nhiều, nhưng vẫn rõ Trần Thương rốt cuộc ý gì....
vẫn dùng thái độ nho nhã đáp , "Ừm, , cảm ơn bác sĩ Trần quan tâm!"
"Hôm nay dịp hợp tác cùng bác sĩ Trần, vui, hi vọng sẽ cơ hội gặp !"
Trần Thương gật đầu: "Ừm! Bảo trọng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-251-an-het-com-roi-toi-se-tha-toi-chet-cho-anh.html.]
Nhìn chiếc xe xa dần, Trần Thương chút hoài nghi thể nhỏ bé của Tỉnh Nhiên thể trải qua cuộc khảo nghiệm đây, ai... Hi vọng sẽ chuyện gì xảy .
Nghĩ đến đai đen của Cảnh Nghiên, Trần Thương nhịn lắc đầu.
【Đinh! Chúc mừng ngài, thu hoạch kỹ năng kiểm tra hình ảnh bộ n.g.ự.c cấp mỹ. 】
Trần Thương nhẹ gật đầu, đây quả thật là một kỹ năng .
Duy nhất mỹ chính là chỉ bộ n.g.ự.c.
Quá ngắn và nhỏ.
Nếu như thể hướng lên một chút liền thể thêm kỹ năng kiểm tra hình ảnh cái đầu, thật là bao?
Nếu thì hướng phía dài một chút, thể thêm kiểm tra hình ảnh phần bụng, cái đó cũng kém.
Được , ...
Làm thể quá tham lam.
...
Sáng sớm ngày thứ hai, Trần Thương thức dậy thật sớm, tinh thần sảng khoái đến phòng cấp cứu.
Vừa mới đến cửa lớn, Trần Thương trông thấy Tiểu Lâm đang bận rộn chuẩn .
Trần Thương : "Tiểu Lâm, tối hôm qua trực đêm hả?"
Tiểu Lâm hừ lạnh một tiếng: "Hừ!"
Trần Thương sững sờ, chuyện gì chứ?
Trần Thương nghĩ nghĩ, con gái mà, mỗi tháng đều vài ngày như , dễ hiểu, dễ hiểu
Sau đó tới văn phòng.
Lúc , Thường Lệ Na thấy tiếng động, cầm theo một cái ống tiêm chạy : "Được lắm Trần Thương, là cố ý đúng !"
"Xem hôm nay chỉnh c.h.ế.t !"
Trần Thương sững sờ: "Chờ một chút, Na Na chờ một lát, để c.h.ế.t một cách rõ ràng ?"
Thường Lệ Na hừ lạnh một tiếng: "C.h.ế.t rõ ràng? Tốt! Anh qua đây!"
Trần Thương lắc đầu: "Cô buông v.ũ k.h.í trong tay !"
Lúc , bởi vì vẫn tới giờ giao ban, bảy giờ nhưng bệnh thấy một mống, tất cả đều đang chuẩn cho công tác buổi sáng.
Ngay lúc Trần Thương đang chuyện
Bỗng nhiên một đám y tá trong tay cầm huyết áp khí, truyền dịch khí, nhiệt kế, máy theo dõi đường m.á.u... Tất cả đều chạy
"Trần cẩu, mau dừng !"
"Trần cẩu nhúc nhích!"
Trần Thương ngu , đến cùng thì sai chuyện gì?
Sao tất cả như hung thần ác sát
Y tá trưởng Điền Hương Lan cũng vội vã chạy tới, từ xa chỉ Trần Thương : "Trần Thương! Cậu qua đây, cam đoan đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"
Trần Thương càng thêm trợn tròn mắt.
Tối hôm qua mộng du?
Cợt nhả tất cả các cô ?
Nghĩ tới đây, Trần Thương chút lo lắng bất an, tật mà
Trần Thương một mặt ủy khuất: "Y tá trưởng, cảm thấy hiểu lầm gì đó với !"
Điền Hương Lan lạnh một tiếng: "Hiểu lầm? Hay cho một câu hiểu lầm, tới đây, tự xem một chút, từ mà hiểu lầm!"
Đang lúc chuyện, Điền Hương Lan cầm lấy điện thoại, mở giao diện tin nhắn Wechat của và Trần Thương: "Cậu xem một chút, gửi cái gì đó?"
"Con trai của vốn lười ăn cơm, tối hôm qua khi trông thấy tin nhắn Wechat gửi, nó suốt một đêm, sống c.h.ế.t cũng chịu ăn cơm, sáng sớm hôm nay còn với rằng mơ thấy ác mộng! Cậu xem chuyện mà !"
Trần Thương sững sờ: "Không đúng, y tá trưởng, cũng thói quen nhắn tin riêng với !"
Y tá phía hừ lạnh một tiếng: "Không ! ? Anh xem thật kỹ một chút lịch sử trò chuyện của !"
"Tối hôm qua chúng thể yên mà ăn cơm ăn, lượt gửi ảnh cho nguyên một đám, là chê gửi một xem đủ ?"
" ! Trần Thương, cơm tối hôm qua để dành cho hết đó, ngoan ngoãn ăn hết cho !"
"Trần cẩu, ăn cơm, sẽ tha tội c.h.ế.t cho ..."