Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 253: Có Nên Đi Tìm Đạo Sĩ Đến Làm Phép Không?
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:38:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện cứ lải nhải mãi cho Trần Thương một chút cảm giác lành lạnh.
Hai tiểu y tá thì càng sợ hơn, âm thanh chuyện đều giảm thấp xuống.
Phạm Hà hai một cái: Ai nha, các cô cũng đến bệnh viện thời gian dài hoặc ít nhiều gì cũng qua chuyện , cũng cần ngạc nhiên như chứ."
Nhạc Nhạc đồng phục y tá che kín, nhỏ giọng nhắc: "Hôm nay là mười lăm tháng bảy, nên lung tung, quá khiếp !"
Y tá thực tập đều gật đầu, đó lấy di động tìm một tấm hình: " ở đây ảnh chụp của Cửu thúc, gửi một tấm ?"
Trần Thương trở văn phòng, xử lý ca bệnh ban ngày phẫu thuật.
Bác sĩ đều một đôi tay nhanh nhẹn, bình thường bệnh án, tách tách gõ chữ, còn phẫu thuật, căn bản thể nghỉ tay, mỗi ngày đều tăng ca.
Ước chừng hơn một giờ đồng hồ , bỗng nhiên y tá Nhạc Nhạc vội vàng chạy : "Bác sĩ Trần, mau đây, tới xem bệnh nhân đặc biệt!"
Trần Thương cảm giác lúc Nhạc Nhạc chuyện, đều đang sợ hãi.
Trần Thương sững sờ, dậy ngoài.
Trong đại sảnh, một lão thái thái mập mạp, tóc trắng phơ.
Đây là ấn tượng đầu tiên khi Trần Thương thấy bà, lão thái thái ôm quần áo, cả đều ướt đẫm, ghế run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch, mặt tràn đầy sự hoảng sợ, con mắt loạn xạ bốn phía, chút lơ lửng cố định.
Lão nhân ngoài bảy tám chục tuổi, thế nhưng khi ở đằng nôn nóng bất an, tóc ướt sũng.
Trần Thương nhịn với Nhạc Nhạc: "Đi lấy chiếc chăn, đừng để bà cảm."
Nhạc Nhạc gật đầu, tranh thủ thời gian chạy lấy.
Trần Thương thì tới gần, hỏi: "Lão nhân gia, ngài thoải mái ở ạ?"
Trần Thương còn kịp thêm gì thì bà lão oa một tiếng tranh thủ thời gian chạy , phảng phất như kinh hãi kịch liệt, chạy đến một góc khác, đem đầu thật sâu chôn ở giữa hai chân, dám ngẩng đầu lên
Bà , cầu xin tha thứ, tiếng buồn bã khẩn cầu: "Van cầu ngài, bỏ qua cho , thật !"
"Van cầu ngài, ngài tha cho ... Không hại c.h.ế.t ngài..."
Nói xong bà lão nghẹn ngào, tiếp tục gào .
Trần Thương trợn tròn mắt, đây là tình huống gì?
Chẳng lẽ là bệnh tâm thần?
Nghĩ tới đây, Trần Thương nhịn nuốt ngụm nước bọt.
Lúc , một đôi nam nữ đội mưa chạy : "Mẹ! Mẹ, ở chỗ nào?"
Trần Thương thấy thế, vội vàng ngoài: "Kia là hai hả?"
Cô gái gật đầu, chút sợ, lúc chuyện cũng đủ: "Vâng, bác sĩ... Mẹ của là trúng tà ?"
Người đàn ông vuốt nước mưa còn vương mặt, quần áo của hai đều ướt đẫm, xem cũng là đội mưa đuổi theo tới.
Hai trông thấy chui một góc mà thút thít, trong lòng khẩn trương bất an.
Lúc , Nhạc Nhạc cầm chăn đắp lên bà lão, đang chuyện, bà lão chợt bén nhọn : "Cô qua đây!"
Một tiếng trực tiếp khiến Nhạc Nhạc dọa cho sợ, nhịn lui về mấy bước
Cô gái thấy vội vàng xin : "Y tá, thật xin , thật xin !"
Nhạc Nhạc lắc đầu: "Không việc gì, việc gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-253-co-nen-di-tim-dao-si-den-lam-phep-khong.html.]
Trần Thương hỏi: "Bà thế?"
Cô gái nuốt ngụm nước miếng, bỗng nhiên : "Bác sĩ, với , là như thế , buổi tối hôm nay, của rải tiền vàng, khi về nhà, thì cứ lải nhải ngừng, chuyện cũng lưu loát, là thương tâm quá độ ?"
" suy nghĩ của cũng thể nấu cơm, cho nên mua đồ ăn, kết quả đến lúc trở về. Trong phòng khách lộn xộn hết lên, ghế tựa ngã trái ngã ngổn ngang, ghế sa lon cũng đều là đĩa đựng trái cây, đồ bàn, rải rác đầy đất. Lúc cũng giật nảy ! Lo lắng là của xảy chuyện gì . Lúc , thấy thút thít, khi tìm tiếng như ẩn như hiện, thì thấy của tóc tai bù xù co rúc ở một góc trong phòng khách phát run thút thít. Giống như hiện tại!"
"Trông thấy trở về, của cũng chuyện với !"
Nói đến đây, cô gái với Trần Thương: " tưởng rằng trong nhà trộm, thế nhưng là căn bản ! Trong nhà cái gì cũng mất."
"Lúc , của bỗng nhiên , mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, ánh mắt ngốc trệ, thanh âm run lẩy bẩy với : con gái, bọn họ mới trở về..."
" lúc liền trợn tròn mắt, tranh thủ thời gian hỏi : Ai trở về ?"
"Mẹ của : Là ông Vương lầu , ông nhất định dẫn , còn cái gì mà bà chị, chúng trở về thăm đây..."
Cô gái bỗng nhiên Trần Thương: "Ông Vương lầu nhà c.h.ế.t năm ngoái!"
"Sau đó vội sắp xếp một chút cho , gọi chồng , chị gái, em trai đến, lúc mới trấn an một chút, chúng thương lượng là của trúng tà , dù hôm nay cũng là mười lăm tháng bảy..."
Cô gái tiếp tục : "Thật vất vả mới trấn an của , uống t.h.u.ố.c ngủ mới ngủ, thế nhưng ngay một giờ , bỗng nhiên thấy tiếng động ở phòng bên, cho nên vội vàng lên xem thử."
"Khi mới phòng, thấy của đang gầm rú như tan nát cõi lòng, đồ vật giường đều ném xuống đất!"
"Mẹ của thấy , : Con gái, ngươi xem , đằng , bọn họ tới nữa !"
Cô gái tìm tòi một chút, tựa hồ chút sợ.
Đừng cô gái , ngay cả Trần Thương cùng Nhạc Nhạc đều cũng chút run lẩy bẩy.
Trần Thương lẩm bẩm một tiếng.
Cô gái tiếp tục : "Lúc đang chuyện thì của bỗng nhiên chỉ đằng toio, rống to: Ông mau! Ta van cầu ông mà, mau ! Thế nhưng khi thì thấy cái gì cả..."
"Lúc , dọa sợ, vội : Có hồ đồ !"
"Thế nhưng của nắm c.h.ặ.t góc áo của , chịu buông , : Ngay ở chỗ , ngay ở chỗ ..."
"Khi đang chuyện thì của chạy ngoài, vừa chạy kêu: Đừng đuổi theo nữa... Đừng bắt mà!"
"Sau đó, chúng đuổi tới nơi ."
Cố sự kể xong...
Trần Thương cảm giác chút run lẩy bẩy, nghĩ tới đây, tranh thủ lắc đầu cho tỉnh táo.
Mình là bác sĩ, thể mê tín như bọn họ ?
Mà lúc , mấy y ́ Nhạc Nhạc sợ đến co cum một chỗ, dám tiếp nữa.
Trần Thương suy nghĩ một chút, hỏi: "Trước , bà bệnh gì ? Hay từng uống t.h.u.ố.c gì ? Tỉ như t.h.u.ố.c ngủ, t.h.u.ố.c giảm đau các loại?"
Cô gái tuổi cũng lớn, đoán chừng còn nhỏ, lắc đầu: "Chưa, bình thường của đều khỏe mạnh, ít uống t.h.u.ố.c ngủ, chỉ là tranh thủ lúc uống một viên. Thuốc giảm đau cơ bản uống, bình thường tinh thần đều , mỗi ngày đến trung tâm già hoạt động ca hát khiêu vũ. À! , cao huyết áp. Cao huyết áp vài chục năm đến giờ vẫn luôn uống t.h.u.ố.c đều đặn."
Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui, bài xuất ý nghĩ bệnh tâm thần, cũng bệnh gì ảnh hưởng đến tâm thần, nghĩ tới nghĩ lui, : "Đi CT sọ não !"
Cô gái gật đầu, nhưng vẫn chút thấp thỏm lo âu, bán tín bán nghi hỏi: "Được , nhưng mà... Bác sĩ, của là quỷ ám ? Nhìn thấy đồ vật gì đó sạch sẽ?"
Trần Thương còn kịp chuyện, cô gái tiếp tục : "Bác sĩ, các chắc là gặp nhiều , ngày mai nên tìm đạo sĩ đến phép ?"
Trần Thương sững sờ, : "Trước kiểm tra xem đầu của bệnh chuyện gì ."