Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 321: Cuộc Sống Giống Như Một Sự Luân Hồi Không Hồi Kết
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:39:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Càng tiến sâu y học, càng phát triển thì phát hiện một điều là, nhiều thứ y học cũng thể giải thích .
Không giải thích huyết áp cao, giải thích bệnh tiểu đường, thậm chí đến cảm cúm cũng giải thích , huống chi đến sinh mệnh?
Sinh mệnh, chỉ là một bộ phận nhất định thứ tự vận chuyển.
Mà đó là một nhiệm vụ mà bạn tin tưởng nó cả đời
Người đàn ông , nếu so sánh giống một ngọn núi to lớn cao ngạo cũng hề sai chút nào.
Gặp một thật thà, lời lẽ trau chuốt và một gia đình hòa hợp như , đột nhiên Trần Thương cảm giác, tất cả thứ đời đều đáng giá.
----
Người bệnh đưa đến phòng giám sát theo dõi tình hình, Trần Thương và Tỉnh Nhiên cũng nhờ mà ở cấp cứu nữa, Trần Thương dẫn Tỉnh Nhiên đến một quán ăn quen thuộc, hai trong quán nhậu đồ nướng bên lề đường, gọi mấy chai bia, và kêu một đống xâu nướng.
Chủ quán hai , :
- Tiểu Trần, ăn từ từ chứ, đây là đầu tiên mới thấy ăn đồ nướng mà lấy lá thăm đũa đó.
Trần Thương và Tỉnh Nhiên vốn dĩ dồn hết sức lo lắng, khi một trận cuồng ăn biển uống, cuối cùng cả hai cũng thể nhẹ nhàng thở
Con nó thật thoải mái
Con sống một đời nếu sầu, uống chén rượu lớn, c.ắ.n miếng thịt lớn sẽ thấy khoái chăng
Chớ uống rượu bất lịch sự, cơm nước no nê mới thể cứu .
Được , uống rượu thể thực hiện phẫu thuật.
Chẳng qua ca phẫu thuật hôm nay khiến Trần Thương thật sự cảm thấy chút kinh tâm động phách.
Trước giờ Tỉnh Nhiên vẫn nghĩ một thể dạy khác cứu , thì chắc bình thường sẽ là một nghiêm túc quy củ đầu tóc gọn gàng, nhưng giờ phút , vì mồ hôi chảy nhiều, khiến tóc đầu trở nên lộn xộn, cộng thêm cả một cơn gió đêm thổi tới, cùng với Trần Thương tạo thành một màn lợi hại.
Phải một lúc lâu , Tỉnh Nhiên bỗng nhiên Trần Thương, :
- luôn cảm giác giống như chúng quên chuyện gì
Trần Thương sững sờ, trong lòng cũng chút nôn nao:
- cũng cảm giác giống
Hai liếc :
- Băng gạc sẽ rơi l.ồ.ng n.g.ự.c đúng ?
Nghĩ tới đây, trái tim hai lộp bộp lộp bộp nhảy loạn.
Nãy giờ luôn cảm thấy trong suy nghĩ chút bất an.
Bởi vì thật sự là cảm giác như bỏ lỡ chuyện gì.
đến cùng là chuyện gì?
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, Tỉnh Nhiên thấy điện báo hiện lên
Ngay lập tức liền ha ha ha ha:
- quên gì đấy! Là quên đưa Cảnh Nghiên theo
- Ha ha ha ha ha...
Lúc , Trần Thương mới tỉnh ngộ, đúng , hôm nay là ngày dẫn bố xem phòng, mà con nó, kém chút nữa là quên việc họ vẫn đang đợi ở chỗ môi giới nhà, giờ là lúc nào .
Trần Thương vội rút điện thoại bấm gọi Trần Lạc, điện thoại nhanh ch.óng kết nối.
- A? Trần Lạc…. Mọi …
Bên truyền tới giọng quan tâm của Trần Lạc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-321-cuoc-song-giong-nhu-mot-su-luan-hoi-khong-hoi-ket.html.]
- Anh, phẫu thật xong hả?
Trần Thương gật đầu một tiếng:
- Ừm! Vừa xong, cứu . Mà kém chút nữa là quên mất … Tại bận rộn quá nên đầu óc còn linh hoạt nổi nữa.
Trần Lạc ha ha một tiếng:
- Không gì , là còn em ở đây ! Có em ở đây, cần lo lắng cho bố
Trần Thương :
- Bố ?
Trần Lạc :
- Ha ha, bữa tối hôm nay, phòng bếp còn nướng nguyên cả con dê, ha ha... Ma ma nhất định kêu gói mang về cho , mà cho, thế là bà liền lén nhét trong cái túi mà mua cho bà, giờ bên trong cái túi mùi thịt dê, rửa túi xách đấy! Ha ha...
Trần Thương xong, lúng túng nở nụ .
Trần Thương , vì lý do bố hiểu nội quy mà hổ đỏ mặt, cũng chê trách cứ họ, vì vốn dĩ cả đời họ bao giờ tới khách sạn năm ở bao giờ , nên cũng từng hưởng thụ trong cảnh cao sang như , Dương Giai Tuệ chỉ là một bình thường giống hàng ngàn hàng vạn nội trợ khác ở nông thôn, bà nhiều tố chất cao , nhưng kiến thức bao rộng, căn bản bà chỉ để tâm đến chuyện tối nay nhiều đồ ăn ngon, nên mới đem về cho con một chút để nó ăn.
Trần Thương thèm để ý, nguyện ý trả tiền vì việc của bố .
Cũng giống như việc phạm bao sai lầm khi còn nhỏ, bố cũng đều trả nợ.
Kỳ thật cuộc sống giống như một sự luân hồi hồi kết.
Lúc bé, chúng hiểu chuyện, lúc bố chăm sóc chúng , nuôi dưỡng dạy dỗ chúng , trả tiền cho sai lầm của chúng , và họ nhẹ nhàng xuống giảng dạy cho chúng nên như thế, vì nó là việc đúng.
Còn khi trưởng thành, chúng cảm thấy bản hiểu nhiều hơn, còn những cái bố hiểu càng ngày càng ít , cho đến khi họ còn theo kịp thời đại, thì họ bắt đầu lừa, những chuyện khiến chúng cảm thấy thật buồn , kỳ thật lúc chính là thời điểm chúng cần gánh vác trách nhiệm và nghĩa vụ trợ giúp chăm sóc họ, khi họ vô tư nuôi dạy chúng nên , giờ hãy bên cạnh họ lúc tuổi già, trả tiền vì sai lầm của họ, thì hãy xuống cùng tâm sự với họ.
Trần Thương :
- Trần Lạc, em đưa bố tắm suối nước nóng một chút , đ.á.n.h tay lái phát là về ngay đây, với ma ma, ngày mai sẽ đưa bà mua quần áo và túi sách mới.
Sau khi cúp điện thoại, Trần Thương qua thấy Tỉnh Nhiên vẫn đang ngây ngô tại chỗ.
Trần Thương chút kinh ngạc...
Thằng nhãi , chẳng lẽ để quên não ở ?
Nhìn Trần Thương chuyện điện thoại xong, Tỉnh Nhiên :
- Trong lúc phẫu thuật nghiêm túc quá, đến mức cẩn thận quên cả Cảnh Nghiên, thật sự là buồn
Trần Thương:...
Buồn ?
Khả năng phẫu thuật của thằng nhãi tương đối , trí thông minh cũng thể là tương đối cao, chỉ điều... EQ tuyệt đối dùng .
Tỉnh Nhiên tiếp tục :
- sẽ với Cảnh Nghiên là khi phẫu thuật xong, lôi kéo ăn đồ nướng, đợi cô tới đây, sẽ giới thiệu hai với .
Vẻ mặt Trần Thương lập tức đổi
Cái tên Tỉnh Nhiên nhà ngươi lắm, mà dám hại ông đây...
kéo ăn đồ nướng?
Là để cho liên hệ với Cảnh Nghiên?
Trước tiên khuyên đừng gửi bức ảnh về sán lá phổi
Hiện giờ là lôi kéo đến quán đồ nướng ăn, khiến ném Cảnh Nghiên qua một bên nhớ tới
Có là để Cảnh đai đen bổ mới lòng đúng ?