Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 371: Tôn Bảo Dân
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:42:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thương vội vã ngoại khoa da liễu Đông Đại Nhất viện, tới một phòng bệnh quen thuộc.
Sau khi đẩy cửa , thấy một bóng hình đáng yêu thanh thuần bên cạnh cửa sổ, ánh chiều tà, đang gì đó trong tay.
Nghe thấy tiếng động, Đậu Hinh vội vàng xoay .
Sau khi thấy Trần Thương thì lập tức trong mắt ánh lên tia vui mừng, tràn đầy quang mang, mắt to chớp chớp, thật giống như đầy câu chuyện thanh xuân năm mười bảy mười tám tuổi.
lập tức, Đậu Hinh vội vàng xoay đầu , lắc đầu, lấy mái tóc tản , che khuôn mặt, lập tức đem đầu chôn giấu.
Mới mười bảy mười tám tuổi thôi nhưng trong lòng Đậu Hinh tràn đầy bí mật thuở thanh xuân.
Trần Thương thấy thế, , đến:
- Hinh Hinh, cha em ?
Giọng của Đậu Hinh kỳ thật êm tai, thế nhưng mỗi khi Trần Thương nói chuyện cùng cô, giọng cô luôn luôn nhỏ.
- Dạ, cha mua cơm .
Trần Thương nhẹ gật đầu:
- Vậy , chủ nhiệm Tần ngày mai em sẽ xuất viện, tới thăm em một chút.
Đậu Hinh Trần Thương là đến để thăm , trong lòng thật vui vẻ.
Trần Thương tiếp tục :
- Nào, ngẩng đầu lên, để mặt em thế nào?
Đậu Hinh thận trọng lo lắng bất an ngẩng đầu lên.
Lúc , Trần Thương mới xem tường tận, khôi phục , khi cắt chỉ, cơ bản lưu sẹo, mà điều duy nhất sự đổi tương đối lớn, cũng chính là nhiều vị trí mô da giao , cũng Trần Thương xảo diệu dùng kỹ năng khâu đặc biệt để che giấu khiếm khuyết, mặc dù chút vết tích, nhưng một chút cũng ảnh hưởng về mặt mỹ quan, ngược giống một ấn ký đặc biệt.
Đậu Hinh ưa thích ấn ký , đây là món quà mà Trần Thương tặng cho
- Ừm! Coi như tệ.
Trần Thương hài lòng xem xét gương mặt trải qua bao thử thách, cơ bản màu da đổi, khôi phục .
Trần Thương thật sự là vui vẻ, chỉ bởi vì phẫu thuật của thành công, hơn nữa thực tình đều là vì suy nghĩ cho cô gái nhỏ .
Đậu Hinh suy nghĩ thật lâu, cô một bí mật cho Trần Thương, thế nhưng dám , nhưng nếu , giấu ở trong lòng sẽ khó chịu, cô lo lắng sẽ còn cơ hội để nữa.
Rốt cục Đậu Hinh cũng lấy hết dũng khí, ngẩng đầu Trần Thương, đôi mắt to chằm chằm Trần Thương, giọng nhỏ:
- Anh Trần Thương, em thích .
Thế nhưng vặn đúng lúc này, tiếng mở cửa vang lên, cha của Đậu Hinh đẩy cửa .
Trần Thương lập tức sững sờ, giống như rõ ràng:
- Hinh Hinh, em cái gì cơ?
Câu là do Đậu Hinh lấy hết tất cả dũng khí của để , huống chi cha cô cũng trở về, vội vàng :
- Không gì , em là cảm ơn Trần Thương.
Trần Thương .
----
Ngày hôm , Đậu Hinh xuất viện, cùng cha cô mang theo túi lớn túi nhỏ tới bến xe, khi ngang qua một bệnh viện chỉnh hình trang trí xa hoa, một phụ nữ phát truyền đơn kín đáo đưa cho hai một tấm truyền đơn.
Đậu Hinh nhàm chán lấy xem thử, thế nhưng xem, lập tức ngây ngẩn cả
- Bác sĩ chỉnh hình giá trăm vạn: Trần Thương
Đậu Hinh trợn tròn mắt
Cô như thế nào cũng nghĩ tới, Trần Thương phẫu thuật chỉnh hình cho miễn phí... Lại chính là bác sĩ chỉnh hình giá trăm vạn.
Anh một ca phẫu thuật chỉnh hình tới một trăm vạn
Thế nhưng miễn phí cho , hơn nữa còn tặng cho nhiều quà.
Nghĩ tới đây, tâm hồn yếu đuối của Đậu Hinh bỗng nhiên run lên.
Một loại cảm xúc phức tạp bỗng chốc sinh sôi.
Nước mắt ở trong hốc mắt ngừng đảo quanh, thế nhưng chậm chạp rớt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-371-ton-bao-dan.html.]
Nhìn Trần Thương cái bìa soái khí toả nắng, Đậu Hinh cẩn thận từng li từng tí gấp , cất gọn trong túi áo n.g.ự.c của .
Mà bố Đậu Hinh, :
- Hinh Hinh, cuộc tranh tài Tân Ca Thanh Trung Quốc năm nay sắp bắt đầu, con tham gia ?
Hai mắt Đậu Hinh sáng lên, lóe hào quang ch.ói sáng, một cái quyết định, kiên định :
- Tham gia
…
…
Tôn Bảo Dân, 45 tuổi, là lão tài xế xe buýt 818 ở thành phố An Dương, từ khi ông mới 20 tuổi ở công ty xe buýt An Dương, tính đến nay cũng hai mươi lăm năm.
Trong thời gian hai mươi lăm năm , mỗi ngày ông sẽ dọc theo tuyến 818 ở thành phố An Dương mà bao nhiêu chuyến, phong cảnh dọc đường là thế giới của ông, so với cư xá trong nhà càng cho ông quen thuộc hơn.
Hai mươi lăm năm , mỗi ngày ông sẽ xuất phát lúc 6 giờ sáng, đồng hành cùng ông là một bình giữ nhiệt, những năm gần đây, ghế lái của ông đổi ba chiếc, duy nhất đổi chính là cái bình giữ nhiệt ố vàng phủ rêu , cái là cha ông để , bất quá những năm trong bình cũng đổi thành câu kỷ.
Người qua bốn mươi, già tuổi cũng già .
Từ bến xe khách Tây Nặc xe đến bắc thành Gia Cụ, ba mươi ba trạm tuyến đường ông rõ như lòng bàn tay, ông thể tự hào một tiếng, mới là lão tài xế.
Giống như ngày thường, Tôn Bảo Dân an vị ghế lái chậm chạp xuất phát, ông lái xe , hai mươi lăm năm từng sự cố nào xảy , đây là điều tự hào nhất của ông.
Chỉ là ngay khi ông qua một cột đèn xanh đèn đỏ, bỗng nhiên một cô gái dắt ch.ó vọt đường, cô gái cũng vội vàng về phía hai bước.
Tôn Bảo Dân lập tức biến sắc, tay mắt lanh lẹ tranh thủ giẫm phanh
Xe buýt to lớn bỗng nhiên dừng , trong xe lập tức khuynh đảo hướng về phía
Mà Tôn Bảo Dân cũng bởi vì dừng đột ngột nên lập tức đụng tay lái.
Vô- lăng của xe buýt tương đối cao, vặn đ.â.m phần n.g.ự.c của Tôn Bảo Dân, lập tức một trận đau đớn kịch liệt truyền đến.
Tôn Bảo Dân nhịn hít sâu một .
Nhếch miệng nhe răng vuốt vuốt n.g.ự.c, đúng là nó đau
Ông nhịn đem cửa sổ xe mở , mắng vài câu bên ngoài:
- Nhìn thấy đèn xanh đèn đỏ ? Muốn sống nữa ? Chó quan trọng lắm hả? Mạng sống mới là quan trọng
Cô gái ôm Teddy trong n.g.ự.c, chiếc xe buýt cách còn bảy tám mét, thấy Tôn Bảo Dân c.h.ử.i rủa, lập tức biến sắc:
- Xe buýt vô lễ với đường? Ông tin khiếu nại ông ?
Tôn Bảo Dân cũng trợn tròn mắt, cái nó, lịch thiệp với đường là lịch thiệp với đường, còn chuyện đèn xanh đèn đỏ là đèn xanh đèn đỏ, cô đèn đỏ là lối bộ ?
Được , , chuyện gì là
Hành khách trong xe cũng bắt đầu c.h.ử.i rủa.
- Lái xe thế nào đó?
- Mẹ nó
- Ái chà chà, ?
...
Tôn Bảo Dân vội vàng xin :
- Ngại quá, phía bỗng nhiên chui một .
Nói xong, Tôn Bảo Dân chuẩn tiếp tục lái xe rời .
Mà phụ nữ ôm Teddy nhỏ ở phía , Tôn Bảo Dân, nhịn mắng một tiếng:
- Một cái xe buýt rách nát, thối đắc ý cái gì chứ?
Vừa mắng, sang một hướng khác.
Người bên trong xe lúc cũng dần dần hiểu xảy chuyện gì, thấy phụ nữ ở phía c.h.ử.i rủa, cũng lập tức nhất trí c.h.ử.i
Dù tài xế xe buýt vì lo cho sự an nguy của tất cả nên mới dừng xe, mà họ một câu cảm ơn thì thôi, còn mắng c.h.ử.i
Trong lúc nhất thời, khí xung quanh trở nên ồn ào vô cùng.