Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 382: Quy Tắc Là Để Bảo Vệ Bác Sĩ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:42:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--
Chỉ một chữ, nhưng bao hàm tất cả oán khí trong Trần Thương lúc , một chữ bao hàm tất cả những cái gọi là cam tâm trong Trần Thương.
Con nó chứ, đường đường là một bác sĩ, bác sĩ cấp cứu
Còn mặt mũi nữa ?
Có thể trở nên trách nhiệm hơn chút ?
Lúc , Thường Lệ Na cầm bệnh án bệnh chạy tới.
- Bệnh nhân nam 62 tuổi, khi đến bệnh viện n.g.ự.c đau một giờ, điện tâm đồ, thấy ST-T rõ ràng đoạn đổi, nhưng khi rút m.á.u xét nghiệm Troponin thì vẫn bình thường, bệnh là cao huyết áp, đau n.g.ự.c, khả năng mắc hội chứng sơ vữa động mạch vành cấp tính là lớn.
Trần Thương và Triệu Kiến Hải nhịn liếc .
Là đàn ông bước đến tuổi già, đau n.g.ự.c, chắc chắn việc đầu tiên cần cân nhắc chính là nhồi m.á.u cơ tim.
Đây là suy nghĩ cấp cứu vô cùng đơn giản.
Sở dĩ bệnh ở bệnh viện, chắc chắn là lo lắng vấn đề nhồi m.á.u cơ tim cấp tính phát tác, mặc dù Troponin là bình thường, nhưng cũng thể loại trừ khả năng .
Hiện tại, nảy sinh thêm vấn đề sốc tim mạch....
Kỳ thật hậu quả cần cũng .
Nếu như xác định bệnh nhân là nhồi m.á.u cơ tim, nhồi m.á.u cơ tim nếu nghiêm trọng sẽ khiến công năng của trái tim suy kiệt trong nháy mắt, và khi trái tim cách nào để bơm m.á.u, sẽ xuất hiện hiện tượng sốc tim mạch, biểu hiện là huyết áp thấp, hô hấp khó khăn, cảm giác sắp c.h.ế.t, vân vân.
Mà tương tự
Một khi phát sinh vấn đề sốc tim mạch, thì chỉ thể là cửu t.ử nhất sinh
lúc , trái tim bệnh đột nhiên ngừng đập.
Mọi thứ tới quá mức đột nhiên, hầu hết cũng kịp chuẩn bất cứ cái gì.
Trần Thương vẫn hành động như cũ, ngừng nén Ngoại l.ồ.ng n.g.ự.c cho bệnh.
Cứ cách mấy phút y tá cho một mũi adrenalin, nhưng tâm điện đồ vẫn nguyên, hề bất kỳ biểu hiện khởi sắc nào.
Bác sĩ nội khoa tim tới, nhưng tiếc là giờ phút sẽ thể giải quyết vấn đề gì nữa.
Chỉ thể Triệu Kiến Hải, Trần Thương và y tá đang dốc lực cấp cứu
Giờ phút , nhà bệnh cũng tới, một con trai và ba con gái, bọn họ ngoài cửa phòng cấp cứu, Thường Lệ Na bàn giao bệnh tình.
Cả bốn ai cũng nôn nóng bất an, ba cô con gái, trẻ tuổi nhất cũng hơn bốn mươi tuổi, còn con trai là em út, chắc cũng chỉ hơn ba mươi.
Lúc , con trai ở một nơi riêng biệt, ánh mắt tràn đầy chờ mong cửa phòng cấp cứu.
Còn ba cô con gái thì ồ lên.
----
Hiện giờ, bên trong phòng cấp cứu, Triệu Kiến Hải ngẩng đồng đồng hồ gắn tường, cấp cứu 40 phút, đoán chừng đừng đùa.
Hắn nhịn thở dài, kéo Trần Thương một cái:
- Được .
Sau khi Trần Thương thấy hai chữ , cũng dừng tay, ngược còn tiếp tục ấn thêm mấy nữa.
Thế nhưng ông là
Ấn liên tục hơn bốn mươi phút đồng hồ, hai tay lúc gần như mất tri giác.
khi thấy Triệu Kiến Hải hai từ “Được ”, biến sắc.
Anh hiểu rõ điều ý vị gì.
Điều nghĩa, một sinh mạng kết thúc.
Tuy là ở khoa cấp cứu thấy qua nhiều sinh ly t.ử biệt.
Thế như thời khắc , liệu ai thể cái gọi là ý chí sắt đá nữa chứ?
Trần Thương cũng thấy nhiều ca cấp cứu thất bại.
Như dù là , lúc bản để sinh mệnh tuột khỏi tay , cảm giác bất đắc dĩ thật sự khó mà miêu tả
Một câu , thì cứ ngỡ như bình thường.
thực chất trong lời đó, đều là bất đắc dĩ.
...
Trần Thương xích gần bệnh, khuôn mặt bầm tím, da thịt đều tím xanh, tứ chi lạnh buốt, con mắt mở lớn, còn phản xạ với ánh sáng....
Tất cả những dấu hiệu cơ hồ đều đang hướng đến một kết quả rõ ràng....
Đây là dấu hiện nhận thấy bệnh c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-382-quy-tac-la-de-bao-ve-bac-si.html.]
Trần Thương lập tức thoát lực, ngã xụi lơ mặt đất.
Triệu Kiến Hải dậy bên ngoài, ngoài trao đổi với nhà, đoán chừng sẽ báo tin tức nhất với nhà bệnh.
Cái lẽ sẽ là một thứ khiến khó chịu suốt đêm nay.
Vì dù lúc bệnh đưa tới đây, vẫn bình thường, đột nhiên xảy đến chuyện , nhà chắc chắn sẽ chấp nhận .
mấy chuyện kiểu cũng là ít gặp.
Ai thể nghĩ tới trường hợp bệnh thể té xỉu trong phòng vệ sinh lúc đang wc chứ?
Ai thể nghĩ tới bệnh cấp cứu mà bồi bảo hộ?
Ai thể nghĩ tới...
Ai cũng nghĩ
Sinh mệnh lúc nào cũng yếu ớt như , thế nhưng với tư cách là việc trong ngành y tế , chỉ cần thể là sẽ tận tâm tận lực cùng bệnh nhiều một tiếng, đa là suy tính một chút về bệnh.
Người nhồi m.á.u cơ tim vốn nguy hiểm, nhất định là căn dặn lúc nơi.
Trần Thương dậy, hai tay chống giường, thế nhưng cánh tay chút bất , tiếp tục té lăn đất.
Nghiêm Minh ngoài, thậm chí dám ngoài, thấy Trần Thương ngã sấp xuống đất, chạy tới đỡ.
Bỗng nhiên Trần Thương nén giận đ.á.n.h một quyền
Đánh thẳng mặt Nghiêm Minh
- Ông nó xứng bác sĩ
Hai mắt Trần Thương rưng rưng, hai tay nắm c.h.ặ.t, chằm chằm Nghiêm Minh:
- Ông khoát áo blouse lên , còn cảm thấy xứng đáng ?
Nghiêm Minh trầm mặc, bệt xuống đất, mặc cho m.á.u mũi chảy ồ ồ .
Ông còn gì nữa?
Ông cũng giảo biện.
Giảo biện giờ nghĩa lý gì chứ?
Có lẽ chuyện và Nghiêm Minh thật sự quan hệ.
mà, sẽ thật sự tin dùng nhân viên y tế trách nhiệm như ?
Trần Thương đưa tay lên lau nước mắt, nhưng đến nửa ngày cũng nâng tay lên nổi, đành mặc cho hai hàng nước mắt nóng chảy dài.
Có lẽ ít cảm giác, thời gian dài sống lâu cùng lâm sàng, sẽ đối với sinh mạng c.h.ế.t lặng.
Kỳ thật, c.h.ế.t lặng đối với sinh mạng, mà chính là đối với hiện trạng chữa bệnh bất đắc dĩ.
vô luận là lúc nào, khi đối mặt sinh mệnh giống như thời điểm đồng hồ cát ngừng trôi qua, một loại bắt lấy ngừng xói mòn... Một loại cấp cứu, nhưng cảm giác vô năng vô lực, thật mệt mỏi.
Nghiêm Minh lên tiếng, m.á.u mũi dính quần áo, ông để ý tới, mặc cho chúng dính ở bên áo blouse trắng.
Bách vị tạp trần.
Ngồi ở đằng , hai mắt ông vô thần, suy nghĩ ngàn vạn.
Trong đầu ngừng mà nhớ đủ loại tràng cảnh trong hai ba mươi năm qua.
Đã từng ông cũng giống như Trần Thương, triều khí phồn thịnh, tích cực hướng lên, đối với sinh mệnh một loại chấp niệm.
Thế nhưng qua thời gian dần qua ông phát hiện, năng lực của càng ngày càng nhỏ.
Tiêu cực?
Lười biếng?
Hay là tâm tê rần?
Đều , nhưng cũng đều đúng.
Hơn hai mươi năm chuyện cũ thoảng qua như mây khói, ngừng hiện lên trong lòng.
Khi đó chữa bệnh tranh chấp, Nghiêm Minh ? Có
lĩnh vực chữa bệnh đúng với sai thật sự giới hạn rõ ràng như ?
Nghiêm Minh từng cảm thấy, cái gì quan trọng hơn cứu .
Quy tắc quan trọng ?
Khi đó ông cho rằng nhiều quy tắc đều là dư thừa, thậm chí những quy tắc ảnh hưởng tới tiến hành cấp cứu chữa bệnh bình thường.
Về mới phát hiện, quy tắc nhưng thật là dùng để bảo vệ chính bác sĩ.
----