Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 408: Em Yêu Anh! Ngủ Ngon...

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:42:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Loại chuyện thật thường gặp ở lâm sàng, chuyện hi hữu gì.

Trần Thương còn gặp một trường hợp kinh động hơn, chính là lúc còn là thực tập sinh, khi đó còn đang thực tập ở khoa liễu, cùng vị giáo viên hướng dẫn là một giáo viên nữ.

Lúc , một đàn ông vội vã cuống cuồng tới khoa da liễu khám bệnh, khi đến, khuôn mặt bộc lộ rõ sự phức tạp. Trần Thương nhớ rõ ràng.

Sau khi hỏi đàn ông chuyện gì xảy , đàn ông mới ngượng ngùng : Anh sợ bệnh lây qua đường s.i.n.h d.ụ.c, bên duới nhiễm một mảng đỏ

Nữ bác sĩ xong, lập tức yêu cầu đàn ông đó cởi quần , để kỹ một chút.

Không thể

Thật sự là trường hợp .

Phía đàn ông một vệt đỏ, một vòng ở xung quanh nữa, quan trọng là thể rửa , đàn ông lúc doạ cho sợ hãi, tưởng răng bệnh lây qua đường s.i.n.h d.ụ.c.

phía một vệt lớn màu đỏ, ai thấy cũng đều sợ hãi

Hơn nữa, quan trọng nhất là, gần đây một thời gian sống sạch sẽ, mà còn là loại chuyện sạch sẽ .

Lúc , doạ đến mức sợ hãi kinh hoàng.

Vào lúc đó, nữ bác sĩ một mảng đỏ hình dạng khác lạ, trong lòng nghi ngờ.

giống biểu hiện của một bệnh lí.

Hơn nữa... màu sắc còn chút kì lạ.

Lúc tỉ mỉ nghĩ kĩ, nó phần giống vết son môi.

Nghĩ nghĩ , bỗng nhiên một câu:

- Nó phần giống với loại sơn chống nước.

Vừa đúng lúc, trong túi xách của nữ bác sĩ nước tẩy trang, nhẹ nhàng lau vài cái, thật sự thể lau mảng đỏ của đàn ông.

Sau đó, đàn ông hổ, khuôn mặt đỏ ửng, mặc quần xong lập tức bỏ chạy.

Tất nhiên, còn chuyện kỳ hơn.

Ví dụ như nội y phai màu, đồ lót mất sợi...

Tất chân phai màu

Trường hợp màu nhiều với đủ loại

Khoa cấp cứu như một cái nồi lẩu thập cẩm, kiểu bệnh nhân gì cũng .

mà, đôi khi sợ loại bệnh nhân nghĩ ngờ giống , chỉ sợ những bệnh nhân tự cho là đúng.

Luôn cảm thấy sẽ chuyện gì, nhưng đến khi phát hiện chuyện xảy thì muộn.

Do đó, đối với thể, cẩn trọng

Trần Thương thấy bên khoa cấp cứu việc gì , Tần Duyệt, , :

- Đi thôi, đưa em về nhà.

Tần Duyệt vui vẻ gật đầu, theo Trần Thương bên ngoài.

Trần Thương sang chào hỏi Vương Dũng:

- Chúng đây, nếu chuyện gì thì gọi điện thoại cho .

Vương Dũng nhẹ gật đầu:

- Trên đường lái xe chậm thôi.

Bình thường Trần Thương cũng đưa Tần Duyệt về nhà, vì Vương Dũng cũng ngạc nhiên, nhưng mà chút bình thường.

Sau khi rời khỏi phòng cấp cứu, Trần Thương mới nắm lấy bàn tay nhỏ của Tần Duyệt:

- Anh đưa em về nhà.

Tần Duyệt hì hì :

- Em cảm thấy cuộc điện thoại khi nãy nhất định gì đó kỳ lạ

Trần Thương sững , đột nhiên cảm thấy cuộc điện thoại lúc nãy đúng thật chút bình thuờng:

- Ý em là...

Tần Duyệt tinh quái gật đầu nhẹ:

- Ừm

Trong đầu Trần Thương bỗng hiện khuôn mặt cáo già của Tần Hiếu Uyên, ngay lập tức trong cảm thấy áp lực.

Đoán chừng từ về cùng cha vợ thể thiếu những màn so tài đấu trí .

Quãng đời còn , tình địch là Tần Hiếu Uyên, cha vợ là Tần Hiếu Uyên, viện trưởng là Tần Hiếu Uyên.

Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Thương cảm thấy mệt mỏi.

Trần Thương nhịn lắc đầu.

mà, một câu gọi là con gái dùng lệnh viện trưởng.

Trần Thương lập tức lạnh lùng khẩy một cái.

----

Vừa , từ lúc nào đến căn hộ nhà họ Tần

Tần Duyệt chu miệng nhỏ, nhịn thở dài một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-408-em-yeu-anh-ngu-ngon.html.]

- Nhà ở quá gần nơi việc cũng

Trần Thương một tiếng :

- Hay là chúng thêm một vòng quanh khu nữa. Mà lúc , lão Tần ban công rình canh hơn nửa tiếng, thật sự ngờ thể chờ , nhanh ch.óng vực tình thần.

- Bà ơi, đây nhanh lên! Con gái bà đang về

Ký Như Vân xong, cũng nhanh ch.óng vội vàng chạy đến.

So với việc con gái của , thì Ký Như Vân càng hơn con rể tương lai của trông như thế nào hơn.

Bà Tần đang ở trong phòng, lập tức chạy đến ban công xuống.

Hai híp mắt xuống bên lầu, lập tức thấy Trần Thương cần bàn tay nhỏ của Tần Duyệt, hai phía lầu, chậm chạp chịu lên.

Mắt của Ký Như Vân , tuy tuổi khá lớn nhưng thị lực thua kém lúc còn trẻ, trai Trần Thương mặt mày , hình cao ráo, lực, cảm giác an .

Không tệ, tệ

Thật sự hài lòng.

Nghĩ tới đây, Ký Như Vân chạy về phòng, lấy chiếc điện thoại Huawei của , điên cuồng chụp hình Trần Thương, chức năng zoom của chiếc điện thoại thể hiện một cách xuất sắc.

Thấy Trần Thương cùng Tần Duyệt đối diện , Trần Thương và Tần Duyệt hai tay nắm c.h.ặ.t chịu buông.

Tần Duyệt chậm chạp chịu lên

Hai thì thầm chuyện, giống như cả trăm câu chuyện thể mãi hết.

Mà Ký Như Vân cảnh , tự nhiên cảm thấy nhớ nhung những kỉ niệm ngày , cũng vui vẻ hạnh phúc như .

Cuối cùng thì còn gái tìm hạnh phúc, Tần cảm thấy vui.

Hơn nữa trai , ngoại hình , nhất định sẽ vui vẻ hạnh phúc.

Trần Thương cùng Tần Duyệt đối diện lầu.

- Lên nhà nhanh

Trần Thương .

Tần Duyệt gật đầu, hì hì đáp :

- Anh với em nữa ?

Trần Thương sững sờ, nghĩ nghĩ:

- Nhớ ngủ sớm nữa

Tần Duyệt trợn tròn mắt:

- Còn gì nữa ?

Trần Thương vắt hết óc suy nghĩ, đột nhiên nghĩ đến một câu mạng, vui vẻ mặt vội vàng :

- Ý em là mời lên nhà uống nước ? Không cần, thật sự cần

Tần Duyệt tức giận, hận thể cho Trần Thương một bạt tai dính đất, tức giận :

- Cha em đang ở nhà, lên , uống chút nước về

Trần Thương lập tức ỉu xìu rời .

Được , nghĩ đến việc viện trưởng Tần chằm chằm, Trần Thương cảm thấy, chút nước uống cũng .

Tần Duyệt trông thấy Trần Thương lời nào, trợn tròn mắt tức giận.

Cái đồ hiểu phong tình

Sau dạy dỗ thêm mới

Tần Duyệt nghĩ tới đây, hì hì :

- Vậy em lên nhà. Ngày mai gặp.

Trần Thương gật đầu:

- Nhanh về , cha em chắc đang lo lắng cho em.

Nhìn thấy Tần Duyệt chuẩn lên nhà, ông Tần cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở , , cuối cùng cũng vui vẻ trở về.

Trần Thương Tần Duyệt lên lầu, chuẩn trở về.

Bỗng nhiên thấy một âm thanh trong trẻo:

- Trần Thương

Trần Thương giật , một làn hương thơm ập tới .

Tần Duyệt nhào trong n.g.ự.c Trần Thương, đó, nhón chân lên, hai tay ôm cổ Trần Thương kéo xuống, hôn một cái lên trán.

- Em yêu ! Ngủ ngon...

Câu vang lên bên tai Trần Thương, ngủ ngốc tại chỗ, đại não đình trệ.

Trần Thương trợn tròn mắt.

Có một chút ngủ ngốc.

Càng nhiều hơn chính là hạnh phúc.

Anh thể cảm nhận Tần Duyệt hôn nhẹ lên trán một cái, trán còn lưu sự ấm áp và ẩm ướt của đôi môi, cơ thể Trần Thương kìm run rẩy một chút.

 

 

Loading...