Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 409: Tấm Hình Này Thật Đẹp
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:42:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Tần Duyệt vội vàng chạy lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt của , trong lúc nhất thời Trần Thương tránh khỏi ngây ngẩn cả .
Hiện tại cảm thấy đang hạnh phúc.
Niềm vui bất ngờ
Chờ mong
Tình quái.
Cảm nhận sự hạnh phúc đột nhiên xuất hiện , Trần Thương thật, trong lòng chút kìm nén .
Có lẽ, tình yêu vốn là như .
Định đưa tay lên sờ trán, nhưng mà chút nỡ, sợ hương vị của Tần Duyệt biến mất.
Trần Thương ở lầu một lúc lâu, mà Tần Duyệt ở ngã rẽ hành lanh, Trần Thương gương mặt đần thối ở chỗ đó, trong lòng đắc ý, vô cùng vui vẻ.
Đây chính là tình yêu?
Trong lòng Tần Duyệt cũng giống như đang ở trong hũ mật.
----
Ký Như Vân Tần Duyệt bỗng nhiên nhào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Trần Thương ở lầu, đó hôn lên trán Trần Thương một cái, cảm thấy hưng phấn cực kỳ
Hai tay nắm c.h.ặ.t áo ngủ của Tần Hiếu Uyên, trong lòng cực kì động
- Hôn
- Mau hôn
- Hôn... Hôn! Ha ha... Hôn
Ký Như Vân giống như đang thất thần tượng, nội tâm kêu gào, con gái, Ký Như Vân dường như cũng trở về thời thanh xuân đầy tự do ngày .
Đây cũng là mối tình đầu của con gái?
Nghĩ tới đây, Ký Như Vân bỗng nhiên vui vẻ, cầm điện thoại lưu khoảnh khắc .
Có lẽ, nhiều năm , bọn họ thấy tấm hình , nhất định sẽ vui vẻ hạnh phúc.
Mà mấy khi vui vẻ, mấy khi buồn.
Lão Tần cảnh của hai , nhịn sóng mũi chua chua.
Không chuyện gì xảy , cảm thấy cái mũi giống như chịu lời, ê ẩm, chua chát đến mức rơi .
Nghĩ tới đây, lão Tần nhanh ch.óng lắc đầu.
Không thể như thế .
Trông thấy con gái hạnh phúc ha như ông vui vẻ mới đúng, thể rơi nước mắt?
mà, Tần Hiếu Uyên nhịn , cảm giác giống như trái tim ai lấy mất.
Cảm giác cực kỳ thoải mái.
Nghĩ tới đây, ông Tần xem nữa, dậy trở ghế sa lon đằng , tự rót cho chén nước , trầm mặc gì.
Mà Ký Như Vân cực kỳ hưng phấn, cầm điện thoại, vui vẻ với ông Tần:
- Chậc chậc, tấm hình , thật
- Lão Tần, cho ông xem tấm hình .
Đang chuyện hăng say, Ký Như Vân cầm điện thoại đến chỗ ông Tần bên cạnh, :
- Ông , góc độ , chụp hình
Chỉ thấy ánh đèn đường, Tần Duyệt nhón chân lên, hôn lên trán Trần Thương để một vệt đỏ.
Trên khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.
Buổi sáng thứ hai, Trần Thương cảm nhận tâm trạng của giống ngày thường, đây là đầu tiên mà Trần Thương đến khoa cấp cứu việc cảm thấy khẩn trương như .
Lấy điện thoại một chút, trong lịch sử ghi chép cuộc trò chuyện là tin nhắn với Tần Duyệt, Trần Thương cảm giác dường như xa cách một ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-409-tam-hinh-nay-that-dep.html.]
Đặc biệt là khi thấy tin nhắn đầu tiên Tần Duyệt gửi cho Trần Thương, Trần Thương kìm trong lòng cảm thấy ấm áp.
- Tên trộm nhỏ, là của bổn cung, nay nhớ kĩ giữ cho trong sạch
Khi Trần Thương thấy cái tin nhắn , nhịn .
...
Mới bảy giờ sáng, cả khoa cấp cứu bận rộn như ngoài chợ rau.
Sáng sớm mỗi thứ hai hàng tuần, một khởi đầu đầy bận rộn của một thành phố, cho dù đó là những con đường tắc nghẽn, là một chuyến xe bus đông đến hỗn loạn.
Ngay cả khoa cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện, ngày lúc cũng vô cùng bận rộn.
Mỗi buổi sáng khi gấp gáp , dễ xảy những vấn đề nhỏ, ví dụ như va chạm cũng xảy tương đối nhiều.
Lúc , Vương Dũng phân chỉ cách nào đó cáo thể phân , mà khoa cấp cứu đẩy bảy tám đến, bên cấp cứu nội khoa cũng bất lực, thể xoay sở .
Khi Trần Thương xuất hiện, mới nhẹ nhàng thở .
Ngày cả y ́ khi thấy Trần Thương, giống như trông thấy cứu tinh.
- Bác sĩ Trần, đến
Tiểu Lâm trực ban ca tối, đến tận bây giờ còn rời , khi thấy Trần Thương đến, vội vàng chào hỏi một tiếng:
- Bên mấy bệnh nhân cần chẩn đoán bệnh.
Trần Thương đem điện thoại cất túi, phòng quần áo, xong áo blouse trắng, bắt đầu công việc vẫn hàng ngày.
【Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ hàng , chẩn đoán thành công cho 10 bệnh nhân trong danh sách, phần thưởng nhận là một túi máy mắn. 】
Trần Thương tiện tay nhận lấy nhiệm vụ, bên trong
Mặc dù nó chỉ là một nhiệm vụ hàng ngày bình thường, nhưng Trần Thương luôn cảm thấy nó giống bình thường lắm, chẩn đoán bệnh cho mười bệnh nhân, độ khó cũng cao lắm?
Chẳng lẽ là do suy nghĩ nhiều?
Vứt bỏ mấy suy nghĩ khỏi đầu, Trần Thương mang theo bệnh nhân đến phòng khám, chuẩn kiên nhẫn.
----
Ngô Ngọc Thụ năm nay năm mươi hai tuổi, già phụng dưỡng một đứa con lớn, ở giữa vợ đang trong thời kì mãn kinh.
Người thường , đàn ông ở tuổi năm mươi sẽ rõ mệnh của , nhưng Ngô Ngọc Thụ đối với những lời cũng hiểu lắm.
Ông ở tuổi năm mươi, bản ông cũng dám khám bệnh, dù thì gánh nặng vai ông cũng tựa như núi.
Mẹ già hơn tám mươi tuổi mới xong phẫu thuật, bỏ một đống tiền chạy chữa, ngày lúc đứa con trai của ông bàn chuyện kết hôn.
Phòng cưới mới mua, tổng giá trị cả căn nhà hơn 3 triệu nhân dân tệ, tiền đặt cọc cho căn nhà là một trăm vạn, tiền tích cóp nhiều năm của ông Ngô coi như vét sạch.
Căn hộ mới mua trang trí, kết hôn thì cần tiền sính lễ, chuẩn đám cưới thì cần tiệc rượu mời khách khứa, và thứ đều giải quyết bằng tiền bạc.
Ngô Ngọc Thụ thật sự nhức đầu
Cả ngày trầm ngâm phiền muộn cực kỳ.
Nếu như con gặp áp lực quá lớn, sẽ dễ ngột ngạt, dễ dàng tức giận, dễ gây buồn bã, và trở nên nóng tính.
Chuyện của Ngô Ngọc chính là như vầy, đây ông là một cán bộ nhỏ trong đơn vị, thế nhưng khuôn mặt ông cả ngày cau khó chịu, ai về ông, khi về đến nhà, vợ cùng con trai trông thấy Ngô Ngọc Thụ mặt mày vẫn luôn thể hiện rõ sự vui nên cũng dám gì.
Vợ ông chính là như , khi gì đó, sợ ông tức giận, những lúc như tránh việc cãi vã của hai .
Dần dần, từ lúc nào, ông cùng vợ cả ngày một câu bình thường cũng với .
Con trai mua nhà, một ông già như ông đành cầm nhà thế chấp, từ lúc nào chuyện trở thành con đường chính để giải quyết mà lựa chọn, mặc dù lão Ngô rất , nhưng mà nghĩ nghĩ , vẫn là xuống, đàn ông mà, chịu đựng chút khổ cũng .
Sáng sớm hôm nay khi rời giường, bỗng nhiên cảm giác tim đập mạnh và loạn nhịp
Ngực nghẹt, thở thông, n.g.ự.c còn chút cảm giác đau đớn.
Sau khi xuống ghế, cảm thấy hô hấp dễ dàng hơn chút, nhưng xuống, thì cảm thấy khó chịu cực kỳ.
Ban đầu Ngô Ngọc Thụ nghĩ chỉ cần nghỉ một lúc, nhưng vội vàng lên.