Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 425: Cuộc Sống Không Thể Mất Đi Một Phần Cảm Động Đơn Thuần
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:44:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bệnh tỉnh , phát hiện chính giường trong phòng quan sát.
Hiện tại còn là trọng điểm cần quan sát trong phòng giám sát nữa, hẳn là bớt một phần tiền.
Dù phí tổn một ngày hết mấy ngàn, gia đình bình thường chịu nổi.
Vì một cái xương cá, đoán chừng tiêu hết mười mấy vạn phí ?
Cho dù bảo hiểm y tế, đoán chừng cũng hết mấy vạn
Người vợ thấy tỉnh , vô cùng vui vẻ
- Chồng , tỉnh
Đầu óc của choáng váng, mở to mắt:
- Phẫu thuật xong ?
Người vợ gật đầu:
- Vâng, xong, cũng thuận lợi, đừng động đậy, bây giờ vết thương còn lành
Nói thật, xong phẫu thuật, bệnh đối với bộ quá trình ấn tượng gì.
Mà vợ tại bên giường suy nghĩ miên man.
Vì một cái xương cá mà khiến cho gia đình đả kích thành như thế
Mấy vạn khối tiền đối với gia đình là một đả kích nặng nề.
Phòng quan sát tương đối lớn, mỗi một giường bệnh đều rèm che xung quanh. Điều cho bệnh đang khẩn trương bối rối khi cấp cứu một tia cảm giác an .
Tấm rèm tựa như là một cái tấm màn che, cũng giống một bức tường ẩn, bệnh ở bên trong cùng nhà tình hình trong nhà.
- Phẫu thuật... Tốn ít tiền hả?
- Vâng...
- Bao nhiêu?
- Anh cần để ý! Dưỡng bệnh thật , em đây
- Chúng hoãn mua phòng
Người đàn ông thở dài:
- Bán nhà cửa mua nổi phòng ở...
Người vợ mỉm :
- Chúng thuê phòng! Em cảm thấy thuê phòng vô cùng , tiện lợi thực tế
- Em cho , em học kinh tế, giá mua phòng lớn hơn tiền thuê nhà một tháng 300 , khả năng mua là bọt biển! Như , khẳng định phòng cho thuê phù hợp hơn...
- Còn , em sang năm giá phòng ở thành phố An Dương giảm, chừng chúng trong họa phúc đấy
...
Nghe vợ an ủi, bỗng nhiên cái mũi của bệnh nhân nam chua chua, vợ như thế, còn cầu mong gì?
Nhìn vợ nở nụ kiên cường, nhịn xiết c.h.ặ.t t.a.y của cô. Quyết định, cả đời sẽ bạc đãi cô gái , vợ yêu
Trước cửa kính bên ngoài phòng quan sát, cuộc trò chuyện của đàn ông với vợ, bác sĩ Hồ của nội khoa cấp cứu bỗng nhiên thở dài:
- Bán nhà bán cửa cũng mua nổi phòng ở, chúng bác sĩ cũng nổi bệnh mà
----
Kịch bản tương tự cũng xảy ở ngoại khoa Tim.
Ngô Ngọc Thụ phẫu thuật cực kỳ thành công, ở giường, vợ hơn năm mươi tuổi là Trình Ái Mai đặt bát cháo nấu xong ở bên giường, tỏa từng đợt nóng.
Đây là cháo long nhãn hạt sen mà Ngô Ngọc Thụ thích nhất.
Ngày thường uống , nhưng thi thoảng cũng mua chút nếm thử, Trình Ái Mai cũng bận rộn, mỗi ngày đều nấu cho lão.
- Vợ , phẫu thuật, bỏ bao nhiêu tiền ?
Ngô Ngọc Thụ chút bận tâm.
Trình Ái Mai , trấn an :
- Tiền kiếm tiếp, an tâm dưỡng bệnh
Ngô Ngọc Thụ ở giường, nhịn nhẹ nhàng thở :
- Ai da, bao lâu ngủ một giấc ngon như thế! Thật là thoải mái
Trình Ái Mai chồng, đàn ông của ngày đó hăng hái bao, lúc nếp nhăn mi tâm tạo thành chữ Xuyên, chút đau lòng:
- Hôm nào, em bác sĩ gây tê tiêm cho một mũi, ngủ tiếp một giấc.
Ngô Ngọc Thụ , lập tức ha ha ha nở nụ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-425-cuoc-song-khong-the-mat-di-mot-phan-cam-dong-don-thuan.html.]
- Vẫn là thôi , kim tốn thật nhiều tiền, đau lòng ngủ .
Trình Ái Mai lão Ngô, cực kỳ đau lòng, phẫu thuật, thật khiến cho cô sợ hãi.
Không chỉ vì lão Ngô kiếm tiền, mà vì lão Ngô là trụ cột của cái nhà , là trong lòng Trình Ái Mai, là cha của bọn trẻ, ông thì sẽ cái nhà
Không thể dùng tiền để cân nhắc .
Mạng sống mỏng manh, chịu quá nhiều giày vò.
Chuyện cho Trình Ái Mai quá nhiều cảm xúc.
Cô vẫn là giáo viên đấy! Xưa nay giáo d.ụ.c khác quá nhiều đạo lý, thế nhưng đến khi đặt , tất cả đều .
Nghĩ tới đây, Trình Ái Mai nhịn :
- Chồng , đừng quá mệt mỏi! Thật, nếu như bệnh, cái nhà sẽ sụp đổ mất, tiền phòng ở, con cháu tự phúc của con cháu. Hai chúng có thể bao nhiêu năng lực
Ngô Ngọc Thụ thở dài:
- Không cũng vì con trai mệt mỏi ! Áp lực lớn như , nó chỉ mới lên chức, gánh thêm mấy trăm vạn tiền vay để mua phòng, chuyện bất lợi với việc phát triển của con chúng .
Ngô Ngọc Thụ là trí thức, khoa trưởng của một xí nghiệp nhà nước, cũng xem như chút quyền lực, chút kiến thức.
- Con trai mới vặn cất bước, nếu như áp lực quá lớn, sẽ dễ đổi tính tình, khí sắc đều chút táo bạo là
- Anh nghĩ, lớn tuổi như thế , cũng thèm để ý những thứ , có thể kiếm nhiều tiền một chút thì kiếm nhiều thêm một chút, con trai có thể bớt chút áp lực thì ít thêm một chút áp lực
- Lúc sắp kết hôn , lễ hỏi, trang trí, phòng ở, cái đều cần đến tiền.
Nói đến đây, Ngô Ngọc Thụ nhịn thở dài.
Trình Ái Mai thấy thế, vội vàng :
- Giờ mua nổi xe chúng sẽ mua muộn một chút, phí trang trí chúng sẽ góp từ từ, gấp gáp cũng gì
Ngô Ngọc Thụ vợ, nhịn :
- Vợ yêu , phẫu thuật, suy nghĩ nhiều, cảm thấy bản với em, em theo cũng mấy ngày hưởng phúc, ngày thường đối với em cũng chăm sóc thật , ai... Chờ về hưu, mỗi ngày sẽ nấu cơm cho ngươi, còn em quảng trường nhảy múa, ở nhà việc nhà, nấu nướng cơm nước.
Trình Ái Mai lão Ngô, trong lòng ấm áp.
Mà lúc , ngoài cửa, Ngô Quỳnh sớm lệ rơi đầy mặt.
Nghe cha , Ngô Quỳnh cảm giác trong lòng thoải mái, giống như kim châm .
Nghĩ đến cha ngày thường xụ mặt thích chuyện, thậm chí nhiều lúc sắc mặt cũng . Kì thực, Ngô Quỳnh cao hứng.
Ngô Ngọc Thụ thích biểu đạt tình cảm của chính , chuyện gì buồn bực cũng để ở trong lòng, trách nhiệm cũng tự gánh vác lưng.
Một gánh chịu gánh nặng của cả một ngôi nhà, có thể mệt mỏi ?
Nghĩ tới đây, trong lòng Ngô Quỳnh cực kỳ khó chịu
----
(Lời tác giả: Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Thấy qua nhiều việc như thế , ban đầu cho rằng thể đổi tâm như sắt. Thế nhưng kết quả phát hiện, kỳ thật, trong cuộc sống thể nào mất một phần cảm động).
Tối nay Mạnh Hi nghỉ ngơi, cho nên Trần Thương cần Đông Đại Nhất viện.
Thời gian rảnh rỗi thanh nhàn trôi qua, Trần Thương đến bên Tần Duyệt, hắc hắc:
- Buổi tối ăn cái gì? Anh mời khách
Tần Duyệt chớp mắt:
- Bên mới mở một nhà hàng lẩu cá, nếu ... Đi ăn một chút?
Trần Thương biến sắc:
- Có thể ăn cá ?
Tần Duyệt tò mò Trần Thương:
- Vì ? Cá ăn ngon nha
Trần Thương suy nghĩ thật lâu, nghĩ đến phẫu thuật hôm nay, nghĩ đến vạn nhất hóc xương thì bây giờ...
Rốt cục, Trần Thương một câu:
- Ăn nổi
Tần Duyệt liếc mắt:
- Thôi , nhiều chuyện! Chị đây mời khách, mang theo miệng là .
mà Trần Thương hỏi thêm câu:
- Lẩu cá xương ?
...