Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 513: Mượn Áo Mặc

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:48:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà ngay lúc , Ký Như Vân Trần Thương bỗng nhiên cảm thấy chút quen thuộc...

Sau một lát, Ký Như Vân bỗng nhiên kịp phản ứng, lão Tần : "Lão Tần, ông tiểu Trần mặc bộ quần áo kìa!"

Tần Hiếu Uyên sững sờ: "Chà, thật trai! Tiểu t.ử mắt tệ!"

Ký Như Vân liếc mắt: " ông quần áo, ông cảm thấy... Nó chút quen mắt ?"

Tần Hiếu Uyên Ký Như Vân , lập tức khẽ nhíu mày: "Nó? Nó hình như thật sự chút quen mắt, thấy ở đó..."

Bỗng nhiên, lão Tần vỗ đùi, mặt biến sắc

Chẳng lẽ...

Sau khi lão Tần thấy bộ quần áo, lập tức tức giận tê cả da đầu

Tên tiểu t.ử hỗn trường , bộ đồ vét mặc là bộ đô vét của ông ?

Bộ quần áo thế chính là bộ quần áo thương hiệu xa xỉ duy nhất của lão Tần, lúc c.ắ.n răng lòng đau như cắt đồng dạng mới cam long bỏ tiền mua, nó mua cho mục đích đặc biệt là vì khi đó nhận phần thưởng từ chuyên gia của Hội đồng nhà nước

Lúc , lão Tần thật sự là đau lòng một thời gian dài

Sau khi trở về, lão Tần cũng nỡ mặc thêm một nữa.

Bộ quần áo đó giặt giũ sạch sẽ, chỉnh cẩn thận, treo trong tủ treo quần áo cất kỹ

Tuyệt đối nghĩ tới, bộ quần áo ngay cả cũng nỡ mặc, tiểu t.ử ngu ngốc mặc lên , nghĩ tới đây, Tần Hiếu Uyên ngoài tức giận chính là tức giận thể giảm bớt.

Đang xoay quở trách Ký Như Vân, xem bà nuông chiêu con gái thành .

Thế nhưng là khi đầu , chợt phát hiện Ký Như Vân mang mặt mang đầy ý , trong ánh mắt tràn đầy thưởng thức.

Trông thấy Tần Hiếu Uyên xoay , Ký Như Vân bỗng nhiên :

- Lão Tần, ông xem, đó chính là bộ đô vet của ông

Tần Hiếu Uyên lặng lẽ gật đầu:

- thấy

Ký Như Vận :

- Chậc chậc, thật sự là dựa ăn mặc, ngựa dựa yên, ngày thường tiểu Trần mặc những trang phục bình thường,

hôm nay thấy tiểu Trấn mặc cả là đồ vet tinh thần, đại khí

- với ông, bộ quần áo ông mặc So với tiểu Trần, thì tiểu Trần mặc trai hơn nhiều

Ký Như Vân , thật tình lúc mười hai dây thần kinh đối nghịch của Tần Hiếu Uyên kìm run rẩy, lúc nào cũng thể giật

Tức c.h.ế.t ông mà

Có thể nhẫn nại nhưng thể nhẫn nhục

Tên trộm Trần Thương, lão...

Ngay tại lúc, Tần Hiếu Uyên đang nghĩ nên xử trí Trần Thương như thế nào, thì trông thấy Ký Như Vân bỗng nhiên , tủm tỉm chằm chằm ông :

- Có chuyện gì? Ông tức giận ?

Tần Hiếu Uyên hừ lạnh một tiếng, chỉ cần thần sắc khuôn mặt cần cũng

Ký Như Vân :

- Được , cái cũng là tiểu Trần cố ý mặc quần áo ông, nếu ông trách thì trách con gái của ông.

Tần Hiếu Uyên khi đến cô gái, lập tức ỉu xìu

Ngụy biện :

- Con gái của , chắc chắn là tiểu t.ử hư! Duyệt Duyệt hiểu chuyện.

Ký Như Vân dáng vẻ tự lừa dối của Tần Hiếu Uyên chọc :

- Được , thể tức giận vì một chuyện nhỏ chứ?

- Không chỉ là một bộ quần áo ? Hôm nào chúng mua một bộ khác hơn, , tiểu Trần cũng chỉ là mượn ông bộ quần áo mặc một ngày để cứu nguy, ông xem một chút dáng vẻ keo kiệt của ông, ông còn viện trưởng đấy.

Tần Hiếu Uyên nhịn thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-513-muon-ao-mac.html.]

Ai, ngàn phòng vạn phòng, khó phòng trộm ở trong nhà

Trông thấy con gái sân khấu mặc một bộ sườn xám nữ tính, Tần Hiếu Uyên một chút tức giận cũng phát .

Chỉ thể thở dài, ai... Thật sự là Con gái lớn giữ , cùi chỏ nhớ sớm bên ngoài tự lập.

Mà Trần Thương sân khấu, trong lòng cũng cực kỳ hoảng loạn.

... Sau khi thị lực cường hóa thêm 50%, thấy xa xa thấy cha vợ tương lai và vợ tương lai

Điều cho Trần Thương cảm giác tự nhiên

Phải rằng một bộ quần áo mà đang mặc thế nhưng là Tần Duyệt vụng trộm đem đến cho mặc.

Hi vọng viện trưởng Tần phát hiện bộ quần áo quen mắt.

Sau khi Trần Thương kết thúc bài phát biểu của , nhanh ch.óng xuống sân khấu, đến phía cầm hai chai nước mang đến đằng , đưa cho Tần Hiếu Uyên và Ký Như Vân uống.

Thấy Trần Thương tới, Ký Như Vân tươi như hoa, dù , vợ với con rể, đối xử vui vẻ với mới .

Mà Tần Hiếu Uyên mặc dù trong lòng vui, nhưng vẫn giống như Ký Như Vân , ông cũng trách Trần Thương, ngược lớn một tiếng, nhẹ gật đầu.

Trần Thương đưa nước, mau ch.óng rời , trong lòng suy nghĩ, viện trưởng Tần chắc là phát hiện mặc y phục của ông đúng ?

Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh ch.óng, khi kết thúc, hội nghị thường niên liền kết thúc triệt để.

Sự xuất hiện của Tần Hiếu Uyên,

ràng khiến cho hai mắt Tiền Lượng và Trương Hữu Phúc cùng tỏa sáng.

Cuộc họp kết thúc, họ nhao nhao tới chào hỏi.

Tiền Lượng :

- Viện trưởng Tần, hiện tại càng ngày càng bội phục ông, bệnh viện Tỉnh Nhị Viện hiện tại phát triển thật sự là hừng hực khí thế, đặc biệt là đào tạo một thế hệ tại năng mới, thật sự tệ

- Ông tiểu Trần một chút, một tiểu t.ử tuyệt vời, nên mặc nhiều trang phục như thế , mặc như mới tinh thần, trông

trai hơn nữa

Tiền Lượng đối Trần Thương thể là khen dứt miệng,

- Nếu là con gái kết hôn, bằng , chắc chắn sẽ tác hợp với tiểu Trần

Mọi xong ha hả, Lưu Tư Tề cũng là khẽ mỉm gật đầu:

- , hiện tại là hối hận, khi đó đào tiểu Trần cho , bằng những vinh dự đều là bệnh viện Nhân Dân tỉnh chúng .

- Viện trưởng Tần, năm nay điểm nghiên cứu khoa học của bệnh viện các ông chắc chắn đạt tiêu chuẩn, xếp hạng cuối năm khả năng sẽ dẫn ở phía .

Tần Hiếu Uyên những lời trong lòng đắc ý, tuy khen Trần Thương, những là Tần Hiếu Uyên vui ở trong lòng, giờ khắc , đột nhiên cảm giác ... Ăn mặc quần áo của cũng .

Thậm chí cảm thấy càng tự hào

, bộ đồ cũng là mua

Con gái là do sinh .

Con gái cho Trần Thương mặc.

Cái giống như chính mua quần áo cho Trần Thương.

Vì lẽ đó phần vinh dự chính là của

Nghĩ như , lão Tần lập tức bình thường trở , ăn mà của Trần Thương là do “Mua” quần áo cho, lên sân khấu chinh chiến, và giành vinh dự, ở trong đó một phần là vinh dự của .

Lão Tần bỗng nhiên cảm giác mặt mũi ngày càng sáng sủa.

Ngay lập tức mỉm phụ họa.

Chu Hoành Quang Trần Thương:

- Tiểu Trần, khi nào rảnh đến bệnh viện 301 để rèn luyện, dù vẫn là trẻ tuổi, vẫn nỗ lực, con gái của đang học pháp luật, hôm nào sẽ giới thiệu cho hai quen.

Trần Thương :

- Cảm ơn chủ nhiệm Chu.

 

 

Loading...