Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 558: Gặp Ở An Dương
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:49:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
- Viện trưởng Vương, chuyện bên sắp xếp thỏa, hiện tại chúng sẽ qua đó luôn ?
Giám đốc Công ty Thụy Chi, Vương Ngọc Sơn và mấy vị viện lãnh đạo hôm nay khu viện mới khởi công, tham gia cắt băng khởi công.
Thành phố Lục viện ở Thượng Hải phát triển biến chuyển từng ngày, khu viện khoa chỉnh hình mới khởi công xây dựng đối với thành phố Lục viện mà , chính là vẽ hổ thêm cánh.
Thành phố Lục viện hưng thịnh, thể kể tới gắng của thế hệ , mà thể nhắc tới công lao của Vương Ngọc Sơn, ai thể thế.
Đứng tại cửa của thành phố Lục viện, hồi tưởng cảnh nơi hai mươi năm , nơi phồn hoa mắt, Vương Ngọc Sơn hít sâu một , đây là giang sơn mà bọn họ dốc sức gầy dựng, cũng là vinh dự một đời của thế hệ bọn họ.
Mà bây giờ, ở một nơi khác, một viện nhỏ của thành phố Lục viện chuẩn khởi công.
Vậy sẽ là một công trình mới.
Không bao nhiêu trẻ tuổi, sẽ ở nơi , cống hiến thanh xuân của .
Mỗi một khu viện mới xây dựng, Vương Ngọc Sơn đều sẽ bùi ngùi mãi thôi, khi khu viện mới vận doanh, ông sẽ diễn thuyết, động viên, cho những trẻ tuổi , tương lai đang trong tay bọn họ.
Lần , lẽ cũng ngoại lệ.
Lúc , điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Nhìn điện thoại gọi đến, Vương Ngọc Sơn khẽ chấn động, thật lâu mới hồn .
Bao lâu ?
Cú điện thoại ... Đã bao lâu gọi cho hả? Qua nhiều năm như , ông đổi mười cái điện thoại, nhưng xưa nay vẫn từng quên lưu dãy máy. Bởi vì dãy , ý nghĩa đặc thù.
- Alô? Sư
Vốn còn cho rằng sẽ lạ lẫm, thế nhưng là khi ông kêu lên một tiếng “Sư ”, đột nhiên cảm thấy, việc đều thuận theo tự nhiên, hình như... Mới như ngày hôm qua.
Một câu sư , khiến phụ nữ ở đầu dây bên mà hai mắt đẫm lệ.
Che mũi , để cho nước mắt rơi xuống.
Thế nhưng... Một tiếng sư , bao lâu ai gọi cho bà ? Cũng bao lâu gọi.
Cố Hồng Mai cầm tay áo, dụi mắt một cái, cũng lời lâu hề , nhưng xưa nay từng quên:
- Tiền bối.
Giọng chút nghẹn ngào, cho dù Cố Hồng Mai hơn năm mươi tuổi, lúc , cũng thể nghĩ đến, khi điện thoại kết nối quen thuộc như thế, vốn cho rằng sẽ hổ mà như .
Một tiếng tiền bối, cả đời tiền bối.
Một tiếng tiền bối , nhưng cũng khiến hai mắt Vương Ngọc Sơn rưng rưng, bờ môi run rẩy.
- Tiền bối, ?
Cố Hồng Mai lấy bình tĩnh, dò hỏi.
Vương Ngọc Sơn sững sờ:
- Đi cơ?
Cố Hồng Mai lập tức sửng sốt một chút:
- Bọn họ... Không mời hả?
Vương Ngọc Sơn càng thêm kinh ngạc
- Sư , ý gì?
Cố Hồng Mai hỏi:
- Trần Thương gửi tin nhắn Wechat cho ?
Vương Ngọc Sơn mở Wechat , một nhóm lớn tin nhắn trôi mất một tin, mỗi ngày lượng lớn tin nhắn gửi tới, ông cũng kịp xem, lướt xuống, lúc mới thấy tin nhắn mà Trần Thương gửi tới:
Khi trông thấy tin nhắn Trần Thương gửi, Vương Ngọc Sơn chú ý thất thần một lát
Thang Kim Ba
Sau đó, bỏ mấy phút, ông mới xem xong, ngắn ngủi chỉ mười mấy câu, ông xem xem mười mấy ...
Ông hồi tưởng lúc đầu những cả ngày lẫn đêm ở trong phần chiến, nhớ bốn trẻ tuổi chấp nhất, nhớ tranh vanh tuế nguyệt, cũng nhớ những khuôn mặt tươi của thuở ban đầu.
Trong bất tri bất giác, bỗng nhiên Vương Ngọc Sơn lệ rơi đầy mặt, buông điện thoại xuống, hai tay che mặt, thế nhưng nước mắt như cũ trượt qua đầu ngón tay.
Tài xế Vương Ngọc Sơn, gì, viện trưởng gì nữa?
Bỗng nhiên, Vương Ngọc Sơn ngẩng đầu, Con mắt đỏ lên, với tài xế:
- Lão Dương, đưa về nhà! lấy ít đồ, chúng đến sân bay.
Tài xế sững sờ, nhưng cũng hỏi nhiều, đầu xe. Vương Ngọc Sơn cầm điện thoại lên, cho lãnh đạo khác của bệnh viện rằng hôm nay tới .
Mà nhịn khuyên nhủ:
- Viện trưởng Vương, hôm nay... Không thể ông
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-558-gap-o-an-duong.html.]
Vương Ngọc Sơn hít sâu một , :
- Hôm nay chuyện quan trọng hơn cần thành
Đối phương sửng sốt một chút:
- Được
Hôm nay, Thường Hồng Lôi tham gia báo cáo học thuật, thứ bảy, chủ nhật đối với bà mà , luôn bận rộn, mà khi bà nhận tin nhắn, bà lập tức dậy gấp gáp chạy ngoài.
- Viện trưởng Vương, thế?
Vương Ngọc Sơn cùng Thường Hồng Lôi xem như là liên hệ tương đối nhiều.
Theo thời gian trôi qua, Ngọc Sơn cũng đổi thành Vương viện trưởng.
Hồng Lôi cũng gọi là Thường chủ nhiệm. Thấy đối phương phản ứng như , Vương Ngọc Sơn mới kịp phản ứng, hẳn là bà cũng .
Vương Ngọc Sơn thở dài:
- Hồng Lôi, cô xem Wechat , thử tiểu Trần gửi tin nhắn cho cô .
Thường Hồng Lôi đầu tiên là sững sờ, hình như lâu tên Hồng Lôi gọi?
Bà bán tín bán nghi thoáng qua Wechat, khi thấy, lập tức sửng sốt một chút, hỏi Vương Ngọc Sơn ở đối diện:
- Ngọc Sơn... Đây là thật ?
Vương Ngọc Sơn:
- đặt vé máy bay, xế chiều hôm nay ba giờ đến An Dương. May mà... Sư báo cho .
Thường Hồng Lôi còn kịp gì thì thấy Cố Hồng Mai gọi điện thoại tới.
Bà quyết định thật nhanh đáp:
- lập tức đặt vé
Sau khi cúp điện thoại, lập tức tiếp cuộc gọi của Cố Hồng Mai:
- Hồng Mai, thấy... Tiền bối của cô cũng gọi điện thoại cho .
Cố Hồng Mai đầu tiên là sững sờ:
- Sư tỷ, em đặt vé cho chị, một giờ , gặp ở sân bay.
Thường Hồng Lôi , hai mắt m.ô.n.g lung, tràn đầy mong đợi nhẹ gật đầu:
- Được
Ba , hai chuyến bay, hướng về An Dương.
Sau khi Trần Thương dậy sớm, tới khách sạn, đêm qua Thang giáo sư ngủ tương đối trễ uống rượu quá nhiều, buổi sáng cũng ngủ dậy.
Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui, bảo nhà bếp chút điểm tâm sáng đưa tới.
Sau khi gõ cửa, Lý Vũ mở cửa, Trần Thương cầm một chút điểm tâm , hỏi:
- Thang giáo sư ngủ dậy ?
Lý Vũ :
- Tối hôm qua ngủ quá muộn, ngủ dậy nôn hai , lôi kéo giảng hơn một giờ chuyện xưa, tới khi cực kỳ buồn ngủ thì mới ngủ.
Trần Thương nhẹ gật đầu:
- Trước ăn chút điểm tâm sáng , chờ giáo sư Thang tỉnh , với ông một chuyện.
Lý Vũ nhẹ gật đầu, hai trẻ tuổi chuyện ăn cơm.
Thang giáo sư dậy, mặc quần áo t.ử tế mới .
Sau khi thấy Trần Thương, :
- Giáo sư Trần, tối hôm qua thất thố .
Trần Thương vội vàng :
- Đâu Có , giáo sư Thang gọi là tiểu Trần là , mau , ăn chút gì đó, chuyện với ngài.
Thang Kim Ba sửng sốt một chút, nhẹ gật đầu.
Rượu đó, mặc dù uống khá nhiều, nhưng là hiện tại ngủ dậy, cũng cảm giác đau đầu, điều cho Thang Kim Ba cảm thấy chút may mắn.
Nhìn điểm tâm mà Trần Thương mang tới, Thang Kim Ba cũng :
- Tiểu Trần, lòng , thật cảm ơn , thời gian đến Nam Thông, chiêu đãi .
- Chiều hôm nay chuẩn trở về, , cho nhiều thứ bổ ích, thật uổng phí một chuyến
Thang Kim Ba , tối hôm qua thảo luận với Trần Thương, đối với Thang Kim Ba mà , ích lợi nhỏ