Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 587: Song Tiêu
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:51:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
- Sau khi chợp mắt một chút, Trần Thương thức dậy là giữa trưa, thu dọn tắm để buổi chiều mua quần áo với Tần Duyệt.
Buổi chiều, Tần Duyệt lên khỏi phòng ban, khiến Trần Thương chỉ trợn trắng mắt.
Tần Duyệt càng ngày càng còn kiêng nể gì nữa:
- Em trốn bạn
Tần Duyệt nghiêm túc lướt qua Trần Thương:
- Nghĩ kỹ : Trần Thương thở dài:
- Năng suất việc của em thật cao.
Sau khi lời của Trần Thương, nét mặt Tần Duyệt mới dần giãn , khuôn mặt bắt đầu hiện lên nét vui vẻ, bây giờ Cô rơi nửa trạng thái từ chức, khoa cấp cứu cũng còn quá quản thúc, ngoại khoa cũng cần gấp, trình báo xin sát hạch tiến sĩ ngay trong cảnh .
Chuyên môn phụ trách công việc của phòng nghiên cứu khoa học, ngờ chủ nhiệm Lý Bảo Sơn cũng nghĩ , sắp xếp cho chức vị .
Nhìn Tần tiểu l.i.ế.m vui vẻ bởi câu dỗ dành thể hiện rõ ràng sự qua loa của , Trần Thương thở dài:
Người phụ nữ thật là nông cạn.
Thế nhưng... Đàn ông hết tới khác yêu thích phụ nữ nông cạn
Ai... Đàn ông ơi là đàn ông
Khí trời cuối thu mát mẻ dễ chịu vô cùng, lâu lắm Trần Thương dạo phố, cảnh tượng buôn bán phố vẫn luôn phồn hoa như cũ.
Tần Duyệt lấy một tờ giấy từ trong túi:
- Đi, mua quần áo
Vừa chuyện kéo Trần Thương một cửa hàng.
Trần Thương sửng sốt một chút, đó tò mò hỏi:
- Em cái gì tờ giấy đó ?
Tần Duyệt thản nhiên trả lời:
- Là kế hoạch.
- Đầu tiên chúng sẽ mua quần áo, đó tóc, mua lễ vật....
Trần Thương liếc hơn nửa tờ giấy chi chít đầy chữ là chữ, da đầu bắt đầu cảm thấy tê tái, trong lòng tự hiểu nếu hôm nay một lọ t.h.u.ố.c tăng thể lực, thì chắc sẽ thể nào mà báo cáo kết quả công việc ...
Hơn nữa, cứ nghĩ đến chuyện , mỗi ngày Tần Thiểu Thiểm sẽ dành 50 phút để tác nghiệp là khiến Trần Thương phát sầu, dạo gần đây tiêu diệt nhiều quái mới rơi một vài bình thuộc thể lực, t.h.u.ố.c sức chịu đựng và những thứ tương tự.
Tốt nhất là thể rơi một viên đá cường hóa vĩnh cửu
Về vấn đề ăn mặc Trần Thương cũng quá coi trọng, nên mặc nhãn hiệu gì cũng quan trọng, chỉ cần mặc thấy thoải mái, thoải mái, như là thấy hài lòng .
Thế nhưng với gu thẩm mỹ về thời trang của Tần Duyệt, cô lôi Trần Thương thử hết bộ đến bộ khác.
Sau mỗi Trần Thương thử đồ xong, hai mắt cô sáng bừng lên! Khiến Trần Thương rét mà run, tự dưng một loại cảm giác rợn tóc gáy.
Tình huống hiện giờ của Trần Thương và Tần Duyệt khác gì tình huống sói xám vui vẻ chằm chằm cừu non.
Hai cùng từ một cửa hàng quần áo, Trần Thương chăm chú Tần Duyệt, :
- Thành thật khai báo ngay, Có là em ham lâu đúng ?
Tần Duyệt khẽ lườm Trần Thương:
- Anh xem
Trần Thương khinh bỉ :
- Lau nước miếng đang chảy , nên thành thật một chút chứ
Tần Duyệt sững sờ, vội vàng sờ miệng, khi phát hiện miệng bất thường gì, bản Trần Thương cố tình trêu chọc, cô tức giận dậm chân một cái.
Hai vong Vo suốt một buổi chiều, đến hơn tám giờ mới xong việc, Trần Thương treo đầy những túi lớn túi nhỏ, chung chỗ nào treo đồ, là y rằng chỗ chật kín túi.
Lúc về đến nhà trời tối, Tần Hiếu Uyên đang sách trong thư phòng, còn Ký Như Vân đang ghế sa lon đắp mặt, Tân Duyệt quần áo xong, dài ghế sa lon, đang tỉ mỉ chăm sóc da, nhịn hỏi:
- Mẹ, ngày mai con cùng Trần Thương về nhà một chuyến, sắp tới sinh nhật , hơn nữa cũng nhiều năm trở về đó nữa, nên Con theo về một chuyến.
Ký Như Vân rõ lời con gái xong, bà thoáng chốc rơi trạng thái sững sờ, đó như nhận vấn đề gì đó, kích động :
- Thảo nào hai ngày nay thấy gì đó đúng, ngày nào con cũng bếp xào rau nấu cơm, còn thủ thỉ với ba con rằng lẽ cô nương nhà trưởng thành
- Hóa là vì lấy lòng chồng tương lai! Tần Hiếu Uyên, đây mà xem con gái nhà
Nghe thấy tiếng gào của vợ, Tần Hiếu Uyên lập tức tới mặt hai , Ký Như Vân vội vàng hỏi:
- Bà xã , chuyện gì ? Ký Như Vân giễu một tiếng:
- Con gái nhà chuẩn về mắt nhà Trần Thương kìa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-587-song-tieu.html.]
Vừa câu dứt từ miệng vợ, Tần Hiếu Uyên chút do dự, vội vàng :
- Không ,
Tần Duyệt sững sờ:
- Vì , chỉ là về thăm bác và dì một chút, ba?
Tần Hiếu Uyên lập tức :
- Không , nhà tiểu Trần liệu Có rõ con là ai, phận gì mà là đòi , hơn nữa... Hai đứa con cũng cả, cứ thế tùy tiện gặp lớn trong nhà....
Tần Duyệt nhíu cái mũi:
- Không Trần Thương mắt hai , rõ là là phủi, con chẳng chỉ là nại thôi đó còn gì?
Tần Hiếu Uyên con gái xong, thái độ nóng nảy, dù cô là con gái rượu của ông, nên đương nhiên ông cũng nhiều điều lao tâm khổ trí với đứa con gái , hơn nữa trong cuộc sống cũng chuyện tương tự xảy rõ mồn một, Tần Hiếu Uyên Cố gắng áp sự nóng nảy trong xuống:
- Duyệt Duyệt, con lời ba con , con thử nghĩ kỹ xem, nếu giờ Con cứ mắt nhà , thì sẽ nghĩ con thế nào... Ký Như Vân mấy lời cổ hủ của Tần Hiếu Uyên xong, bà nhịn , lên tiếng:
- Thôi , ông Tần , giờ là thời đại nào .
Tần Hiếu Uyên câu của vợ, đành đưa mắt về phía vợ : - Cái ... con gái tự chạy tới cửa như , chẳng sẽ nhà trai coi thường ? Đây rõ ràng là mấy lời lúc em với còn gì?
Ký Như Vân liếc mắt:
- Được , mấy cái suy nghĩ Cổ hủ lạc hậu nên bỏ càng sớm càng , ai con gái tự tới cửa là sẽ coi thường, hơn nữa ai gan xem thường con gái chúng chứ
Tần Duyệt thừa Cơ, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu:
- đấy, con đây tôn trọng lớn, gì sai mà coi thường.
Tần Hiếu Uyên Ký Như Vân:
- Lúc dẫn em tới mắt bố , chính em như với ?
Ký Như Vân hổ một tiếng:
- thời đại lúc đó với thời đại bây giờ hề giống , hơn nữa, cũng giống tiểu Trần, bây giờ cái gì cũng đều đổi dần theo thời gian, thể dùng cái lý lẽ đó để chuyện nữa
Ông Tần xong, trong lòng cảm giác tủi .
Tại cứ chuyện gì liên quan đến Trần Thương là giống?
Cái cũng quá song tiêu
Tần Hiếu Uyên thấy hết hy vọng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn , sang Ký Như Vân ám hiệu:
- Em qua đây, chuyện .
Nói xong, hai về phía phòng ngủ.
Ký Như Vân khẽ lướt qua Tần Duyệt, nhỏ giọng:
- Yên tâm, sẽ thuyết phục ba giúp con.
Tần Duyệt khua tay hiệu cổ vũ Cố lên
Ký Như Vân tiến phòng ngủ, bà tinh tế đóng cửa :
- Có chuyện gì ? Ông Tần?
Tần Hiểu Uyên suy nghĩ một hồi, thở dài:
- Bà xã , em hãy một với Duyệt Duyệt những điều cần và nên lưu ý khi qua đó, nếu ... Thì thể , nhưng ít nhất cũng để ý chút.
- Em thử nghĩ xem, nếu như thực sự tới đó, buổi tối cũng thể để hai đứa nó ngủ chung , vì dù ... Hai đứa cũng kết hôn mà, em đúng ?
- Lần Duyệt Duyệt xa, hơn nữa cũng sáng tối về, tới đó ít nhất cũng nghỉ hai ngày, nên em hãy chủ động dặn dò Duyệt Duyệt cẩn thận đấy.
Ký Như Vân vẻ mặt ảm đạm của Tần Hiếu Uyên, bà đương nhiên hiểu ông đang lo lắng cái gì.
Đây chẳng là nỗi lo của cha đối với con gái?
Tiểu Trần là , nhóc đó ở cạnh Tần Duyệt cũng chuyện , nhưng ai lường tương lai sẽ xảy những chuyện gì. Tuy ông Tần suy nghĩ cổ hủ, nhưng mà... Ai...
Được , cũng .
Ký Như Vân :
- Được , , con gái cũng lớn như , nên quan nhiều như chứ, kết hôn sinh con sớm một chút chẳng là chuyện ?
- Em đang nghĩ, là để Tần Duyệt gặp mặt quen , đó đợi khi cơ hội, hai nhà chúng sẽ hẹn , tranh thủ bàn bạc định ngày càng sớm càng .
- Con gái còn nhỏ nữa, hơn nữa nó còn hơn tiểu Trần một tuổi, là hai mươi tám tuổi , thử nghĩ xem, hồi chúng hai mươi tám tuổi là Duyệt Duyệt mấy tuổi .
Tần Hiếu Uyên thở dài, ông hiểu những chuyện , căn bản ông ở bệnh viện lâu như , đạo lý đối nhân xử thế cũng thấy nhiều, nên đôi khi chuyện gì, cũng cân nhắc kỹ một chút.
Đối với khác thì thể dễ dàng hơn, một câu thời đại xưa và bây giờ giống là xong, nhưng đối với ông, như cũng khó mà yên tâm .