Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 603: Hai Gia Đình Gặp Mặt Đi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:51:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
- Tần Duyệt ở cửa , một đống đồ lớn, mười mấy cân trứng gà, hai ba mươi cân gạo kê, còn một đống lớn những thứ vụn vặt linh tinh tạp nham mà Trần Thương đưa cho mang về.
Khuôn mặt cảm giác đầy thành tựu
Ông Tần ơi là ông Tần, ba ba theo con hưởng bao nhiêu vinh dự
Lúc , cầm hai cân rượu của ba, còn cầm về nhiều đồ đạc đầy ắp như , đáng nha
Nghĩ tới đây, Tần Duyệt cảm thấy vô cùng đáng giá.
Suy nghĩ... Đợi qua mấy ngày trở về một nữa
Mẹ Trần Thương , nuôi thêm mấy con gà mái nữa, tới sẽ nấu cho Tần Duyệt bồi bổ thể, khi Tần Duyệt tới, mang cho cha mang một con! Dù luôn uống rượu của lão cha cũng tiện.
Tần Duyệt gõ cửa một cái:
- Cha , mở cửa.
Ký Như Vân và ông Tần đang ở trong nhà chuyện phiếm.
Tần Hiếu Uyên thở dài:
- Vợ , bây giờ Duyệt Duyệt ở nhà, chỉ mỗi hai chúng , thật là ý nghĩa
Ký Như Vân cầm điện thoại, mới xem hết một bài báo « Mẹ chồng đối xử với con rể như thế nàow, thấy ông Tân như , lập tức liếc mắt:
- Không hai ngày ông còn , áo bông nhỏ lòng hiểm độc thể mặc ?
Tần Hiếu Uyên ha ha một tiếng:
- Đây là đùa thôi ? Đưa cho con gái, đừng là hai chai rượu, ngay cả cầm hết cũng chuyện gì, chừng đúng lúc cai rượu nữa nha
Ký Như Vân giễu một tiếng:
- Thật hả?
Tần Hiếu Uyên nghiêm túc gật đầu:
- Việc còn thể giả ?
Lúc , tiếng đập cửa vang lên, thấy giọng của Tần Duyệt, ông Tần bỗng nhiên mừng tít mắt:
- Cô gái của trở về , mở cửa
Nói xong, ông vội vàng dậy, dép lê cũng đeo ngược, chạy đến chỗ cửa .
Sau khi mở cửa, thấy Tần Duyệt, ông Tần cảm thấy cả tâm trạng :
- Trở về , Duyệt Duyệt! Ôi! Tại nhiều đồ như ?
Tần Duyệt gật đầu:
- Giúp Con cầm với, cái để con tự cầm, ba cầm phía nha.
Ký Như Vân thấy thế, cũng vội vàng để điện thoại xuống, .
Bà tò mò Tần Duyệt bao lớn bao nhỏ cầm một đống đồ vật lớn:
- Duyệt Duyệt, mấy cái là cái gì ? Tại nhiều như ? Sau khi ông Tần giúp khiên phòng, Tần Duyệt :
- Đây là đồ Trần Thương cho con, đây là trứng gà mà gà nuôi trong nhà đẻ , đặc biệt thơm, đây là món trứng gà ngon nhất Con từng nếm qua... Đây là gạo kê, gạo kế húp cháo của căn bản giống với mùi vị của nhà chúng ... Đây là...
Lúc hai ông Tần và Ký Như Vân Tần Duyệt miệng lưỡi lưu loát thao thao bất tuyệt giống như thuộc như lòng bàn tay về những đồ mang về, một loại cảm giác khó hiểu...
Tần Duyệt hì hì :
- Mẹ, cái chính là mật ong đó, là trong thôn họ tự ủ gây mật đấy, Con đặc biệt mang về cho .
- Sáng sớm ngày mai nếm thử trứng gà xem, ăn cực kỳ ngon.
Ông Tần khụ khụ một tiếng:
- Duyệt Duyệt, tại con cầm nhiều đồ về như ? Quả thật là ...
Tần Duyệt thở dài:
- Mẹ Trần Thương nhất định để con cầm, thịnh tình thể chối từ, con cũng để cho hai nếm thử, cho nên cầm về, Con với bác một chút là
Ký Như Vận , nhà Trần Thương thật là nhiệt tình.
Tần Duyệt hì hì cha:
- Cha, một loại cảm giác thắng lợi trở về ? - Cha xem con cầm về nhiều đồ như .
Tần Hiếu Uyên :
- Cái thu mua ? Con cái nha đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-603-hai-gia-dinh-gap-mat-di.html.]
Tần Duyệt đắc ý:
- Vốn chính là nha, cha hai chai rượu của cha đổi nhiều đồ như , ba chúng đều thể ăn, đều thể dùng, nhiều lợi ích thực tế nha, rượu thì cái gì mà dùng, con cũng cho cha uống, để ở nhà cũng việc gì dùng, đúng ?
Ký Như Vân cũng là ha ha:
- Ừ, đạo lý
Ông Tần xong, dứt lời, bây giờ vẫn còn đau lòng đây...
Chỉ là... Vì thấy Tần Duyệt như , đột nhiên cảm thấy hình như đúng lắm
Tần Duyệt vỗ tay một cái, :
- Sau khi về con nghĩ kỹ, chờ Trần Thương mua xe, mỗi khi , con lấy thêm chút rượu cho cha Trần Thương, đúng , mang cho hai món ăn dân dã, món thỏ rừng , thật là thơm, lúc tết, cha Trần Thương nhiều món ăn ngon một chút để đưa tới cho chúng .
Quả nhiên
Ông Tần dọa đến suýt nữa Parkinson.
Nha đầu , thực sự là quá đáng nha
Mắt thấy bông vải lòng đen tối sắp rơi tay khác, ông Tần biến sắc, vội vàng ngăn :
- Con cái nha đầu , rượu chính là bảo bối của cha, thể giống hả? Hơi ít đồ lấy rượu của cha! Còn mua xe một rương một tương cầm? Không cửa ...
Tần Duyệt xong lời , lập tức cắt một tiếng, :
- Mẹ, cha xem, vì rượu mà cho hai chúng ăn đồ ăn ngon.
Ký Như Vân cũng sắp chọc tức bật
Nhìn hai , tách là nhớ chịu , đến lúc ở cùng một chỗ thì bắt đầu ồn ào...
- Ông Tần, mới ông còn nghĩ cho cô gái của ông hả? Sao bây giờ nữa ? Tần Hiếu Uyên hỉ mũi trừng mắt:
- Nha đầu nhanh như quên họ gì, là cùi chỏ bên ngoài ngoặt, chỗ nào cũng ngoặt bên ngoài.
Một câu, cho Tần Duyệt và Ký Như Vân to.
Tần Duyệt hì hì cho vòng tay bên cổ tay lộ ngoài:
- Cha , hai xem, đây là Trần Thương cho con.
Ký Như Vân và lão Tần sững sờ, khi thấy vòng tay, lập tức trừng to mắt.
Cái vòng tay ... Nhìn vẻ tệ
Khuôn mặt ông Tần lập tức đổi.
Cái vòng tay phỉ thúy cực kỳ trong suốt, hơn nữa trải qua mấy đời, nên mới màu sắc như thế
Cái ... Cũng đồ vật mua ngoài chợ, đây là đồ gia truyền đó
Nghĩ tới đây, khuôn mặt ông Tần lập tức đen :
- Duyệt Duyệt, tháo nó ! Cất , chờ trở về, trả cho của Trần Thương
Lần , Ký Như Vân thiên vị Tần Duyệt, cũng gật đầu nhẹ:
- , cái quá quý giá, đây là bảo vật gia truyền của nhà mà?
Sau khi Tần Duyệt thấy, vội vàng :
- Đây là bảo vật gia truyền mà Trần Thương cho con, là bà nội của Trần Thương cho dì , bây giờ giao cho con.
Ông Tần vội vàng :
- Cái cũng , cái quá quý giá, cho cũng là lúc kết hôn cho
Tần Duyệt đến đó, nhịn lắc đầu, trong lòng cô để ý vật bao nhiêu quý giá, mà là cảm thấy đây là một loại ý nghĩa, cho dù là một chiếc vòng tay nhựa plastic rẻ tiền cũng quan trọng, nghĩ tới đây, Tần Duyệt trực tiếp :
- Không , đây là của Trần Thương tán thành con, Trần Thương cũng thấy, cũng để con nhận.
- Lại , con và Trần Thương cũng đùa , bọn Con chính là kết hôn, con sẽ trả , con nghĩ kỹ , con cũng tặng cho dì một cái vòng tay.
Sau khi xong, Tần Duyệt dậy về phòng, tháo vòng tay xuống, cẩn thận đặt trong hộp, cất kỹ.
Vật đối với cô giống như là ý nghĩa phi phàm, chờ Con của trưởng thành, cũng giao cho con.
Nói trắng , đây là một ước định của Cô và Trần Thương.
Ông Tần và Ký Như Vân thoáng qua , nhịn thở dài. Thật lâu , ông Tần :
- Tìm thời gian, hai gia đình gặp mặt .
Ký Như Vân nhẹ gật đầu, cũng nên gặp mặt .