Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 675: Mua Xe
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:54:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thương thấy chìa khóa xe nhất thời sửng sốt.
Porsche...
Trần Thương vội vàng lắc đầu, :
- Không cần , cần , chị dâu chị quá khách khí với em , chiếc xe cũng quá quý giá .
Trịnh Quốc Đàm xong, nhất thời hai mắt sáng lên:
- Tiểu Trần , chiếc xe đậu ở trong nhà của lâu , lấy nó mà lái , dù mang nó trở về cũng chỉ để hít bụi.
Trương Ái Hương vội vàng gật đầu, mở miệng :
- Đúng , cũng cần quá khách khí với chúng , giúp một ân tình lớn như , thế nhưng vẫn còn kịp một tiếng cám ơn với nữa là.
- Chỉ một chiếc xe thì tính là cái gì, hôm nay cứ lái nó , chờ thêm mấy ngày nữa, đến cứ nhà một chút, mang đến nhà xe thử, cứ mấy chiếc xe ở bên trong mà với chị dâu, chị dâu lập tức đưa cho
Ừm
Đại phu nhân chính là đại phu nhân, chỉ cần một câu là ngay một chiếc xe.
Trần Thương cảm thấy gan to của Từ Nhược Vận cũng chỉ thể dùng để nũng, thế nhưng đại phu nhân khác , chỉ cần một câu là thể tùy tiện mà sắp xếp
Kỳ thật
Tập đoàn Trịnh thị là sản nghiệp của gia tộc, vì thế nên cổ đông chủ yếu cũng chỉ vài , Trương Ái Hương là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Trịnh thị, kỳ thật vốn là cổ đông lớn thứ nhất, nhưng mà khi mà cổ phần pha loãng, Trương Ái Hương lo lắng cho vấn đề cổ phần mà Trịnh Quốc Đàm đang nắm giữ, nên cô chủ động pha loãng cổ phần của , vì thế mới trở thành cổ đông lớn thứ hai.
Trước đây, Trương Ái Hương cũng là một nhân vật quát tháo khắp nơi ở tỉnh Đông Dương, giá trị của bản lên đến trăm tỷ
Chỉ mới một chiếc xe thì tính là gì?
Sau khi trải qua một hồi từ chối, Trần Thương cảm thấy từ chối mãi cũng , vì thế thể gì khác ngoài cảm ơn.
Trương Ái Hương , mở miệng :
- Đây là kiểu Panamera mới nhất, là xe nhập khẩu, khi ban đầu mới mua về chị cũng chỉ mới thử xe một , đó cất nó , ưa thích thì cứ trực tiếp lái , chị cho tất cả các thủ tục cho .
Kỳ thật giá cả của Panamera “ thực tế cũng là cao lắm, nhưng... Nếu như thảo luận giá cả cùng với đại gia” thì thật sự là vô cùng thích hợp.
Hơn nữa, nếu sự thật thì nó cũng là một chiếc xe tệ chút nào.
Dựa theo khả năng của Trương Ái Hương, thì dù cũng từ giá hai trăm vạn trở lên.
Sau khi Trần Thương bàn giao một phen xong, thì dậy rời .
Xuống tới chỗ đậu xe ở lầu, Trần Thương ấn xuống một cái chìa khóa xe, nhất thời một chiếc xe Porsche Panamera màu trắng xuất hiện ở trong tầm mắt của Trần Thương
Một chiếc xe
Quan trọng nhất chính là biển xe
Sau khi Trần Thương thấy bảng xe thì liền một chút sững sờ: Đông A 66666
Không tới chiếc xe , thậm chí ngay cả bảng xe cũng khí phách.
Nghĩ tới đây, Trần Thương chờ mong nho nhỏ, khi mở cửa xe, quả nhiên bên trong sạch sẽ vô cùng, ngay cả một thứ đồ dùng cá nhân cũng đều , hơn nữa còn một loại mùi thơm thản nhiên, khiến ngửi thấy cảm giác thoải mái.
Bao da bằng nhựa ở xe cũng tháo , lúc lái xe quản gia hẳn là cẩn thận từng li từng tí .
Toàn bộ phong cách của xe nghiêng về hướng thời trang thể thao, đột nhiên Trần Thương cảm thấy ngược nó vô cùng thích hợp với Tần Duyệt.
Nhìn đồng hồ, bây giờ mới vặn sáu giờ, Trần Thương nhất thời , bấm điện thoại gọi cho Tần Duyệt:
- Mỹ nữ, rảnh ?
Tần Duyệt thấy điện thoại, cô chần chờ một lát mới bắt máy:
- Xin , yêu .
Trần Thương bất đắc dĩ một tiếng, cô ngốc quá nghịch ngợm :
- Vậy cô phiền khi ngoài cùng với ?
- Nếu chồng của mà thì bây giờ?
Trần Thương im lặng một lát, diễn kịch đến nghiện ?
- An tâm giao cho , 10 phút nữa xuống lầu, đợi cô.
Dáng vẻ của Tần Duyệt giả vờ vô cùng đắn đo, cô liền thở dài :
- Vậy thì... Được .
Sau khi tắt điện thoại, Trần Thương khởi động xe, ở vị trí điều khiển, chiếc xe xử lý những âm thanh hỗn tạp đúng chỗ.
Hàng hiệu chính là hàng hiệu
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-675-mua-xe.html.]
Nghĩ tới đây, Trần Thương trực tiếp khởi động xe, đó lái tới Tỉnh Nhị Viện.
Chiếc xe như thế , tính tới việc chìa khoá thấp, nhưng chìa khoá cũng cao giống như Đại G mà Cô Mạnh lái.
Trần Thương thật sự là vô cùng yêu thích.
…
…
Trần Thương càng nghĩ càng hưng phấn, chạy ngay đến mặt Tần Duyệt.
Anh đ.á.n.h tay lái cho xe chạy thẳng đến chung cư, khi xuống xe lập tức gọi điện cho Tần Duyệt:
- Anh đang ở lầu.
Tần Duyệt hì hì gật đầu:
- Em giày xong xuống
Cúp điện thoại, Tần Duyệt xỏ giày với ông Tần:
- Cha, con ăn cơm tối , cha với cứ ăn với nhé.
Ông Tần hừ lạnh một tiếng:
- Cha sẽ cho con khỏi cửa
Tần Duyệt sững sờ:
- Mẹ... Mẹ xem cha kìa.
Kỳ Như Vân lúc mới ông Tần:
- Được , con nhanh hẹn hò , con bé vô tâm ! Sáng hôm nào cơm tình yêu cho ai đó thì nhớ đến ?
Tần Duyệt nghẹn lời ngay lập tức, mặt đỏ lên, tức giận nhanh xuống lầu.
Kỳ Như Vân từ ghế salon dậy, khoát tay:
- Aizza.. Ông nó , hai cũng nên xuống lầu tìm món gì ngon ăn thôi nhỉ?
Ông Tần xong, mắt sáng ngay tức thì:
- Ý kiến , đúng , hình như còn giữ cái thẻ Chirs phòng Vip, để tìm xem, chúng buổi tối ăn cơm Tây nhé?
Ký Như Vân xong, đúng như mong đợi:
- Ý kiến ! Mình đợi bộ quần áo , còn nữa, cũng lấy bộ đồ tây mua cho mặc .
Ông Tần gật đầu:
- Bà đợi một lát, gọi điện thoại , xem thể đặt một bàn .
, ông Tần cũng cầm tấm thẻ phòng VIP của Tần Duyệt, điện thoại phục vụ ghi đó.
Không bao lâu, tiếng đầu bên nhấc máy:
- Xin chào quý khách, chúc quý khách một ngày lành, xin hỏi quý khách yêu cầu gì ạ?
Tần Hiếu Uyên xong, sửng sốt một chút, cảm thấy gì đó giống nhà hàng:
- định tối nay đến dùng bữa.
Đối phương hỏi:
- Xin hỏi thẻ của ngài là gì.
Tần Hiếu Uyên cầm lấy thẻ hội viên, đó một dãy , đối phương tiếp:
- Quý khách, ngài là khách hàng VIP của chúng , thể hẹn bất cứ lúc nào, xin lưu ý khi đến hãy mang theo thẻ thành viên...
Tắt điện thoại xong, Tần Hiếu Uyên trợn tròn mắt:
- Này bà nó, tấm thẻ hội viên con gái chúng giữ thật là của ai! Ai mà lúc nào cũng thể hẹn , những đặt một tuần cũng chỉ cạnh cửa sổ, cái thật khác biệt quá
Chỉ thấy Ký Như Vân trang điểm xong , trong n.g.ự.c cầm một chai rượu vang đỏ mà Tần Duyệt mang đến:
- Tối nay chúng xa xỉ một chút
Ông Tần gật đầu:
- Nói đúng! Giữ tiền để gì, tất cả cuối cùng đều tiêu. Nghĩ nhiều mà gì
Ký Như Vân:...