Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 814: Tôi Ký Sai

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:01:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tài xế Lý đưa Trần Thương và Tiểu Lâm về Tỉnh Nhị Viện.

Trương Thục Anh đàn ông, :

- Hôm nay may mắn mà chủ nhiệm Trần, hiện tại cơ bản là con bình an, đúng , chúc mừng , là con trai

- Cậu nên cảm ơn chủ nhiệm Trần thật ! Nếu , hôm nay thật sự là nguy hiểm.

Hà Thông một màn , trừng to mắt, khó thể tin Trần Thương.

Cái ... Tiểu t.ử thật đúng là đỡ đẻ? ?

Mẹ nó kỳ quái! Cậu ... Còn cái gì ?

Lúc , tài xế Dương bên cạnh bất đắc dĩ thở dài:

- chủ nhiệm Trần đáng tin cậy, các tin

Tiểu Lâm trong gió tuyết cóng đến run lẩy bẩy:

- Đúng , chủ nhiệm Trần là bác sĩ lợi hại nhất từng gặp

Mà Trương Thục Anh bất đắc dĩ Tiểu Lâm:

- Tiểu cô nương, cô cũng thật vĩ đại, nếu cô cái khó ló cái khôn dùng miệng hút chất lỏng đường hô hấp cho đứa bé , hiện tại đứa bé gặp nguy hiểm.

- Cô cũng là hùng

Lúc , đều chằm chằm Tiểu Lâm, trong con mắt tràn đầy kính nể

Loại tinh thần , lẽ thật chính là tinh thần Nightingale?

Người đàn ông xong, trực tiếp quỳ mặt đất, đang dập đầu cho hai

Phần đại ân đại đức , suốt đời khó quên

Cái khiến Tiểu Lâm giật nảy , vội vàng đỡ lên.

Người đàn ông oa oa lớn:

- Cám ơn hai , thật sự là cám ơn hai , nếu là hai , ... Chính cũng đó sống thế nào...

Vừa ở nhân viên chữa cháy trẻ tuổi bên cạnh cũng Tiểu Lâm, mặt tràn đầy kính nể.

...

...

Gió tuyết đêm, chữa bệnh và chăm sóc đồng tâm, sinh một con trai, con bình an.

Thời gian: 10 giờ 30 phút

...

...

Nhìn một đám nhân viên y tế bận rộn, hai tài xế Dương và Lý bên cạnh xe tán gẫu.

Ông Dương ném một điếu t.h.u.ố.c cho lão Lý:

- Hôm nay chạy chậm một chút.

Ông Lý dùng chân ma sát ma sát mặt đường, thoáng qua ông Dương:

- Ông cũng thế, tới đoạn đường gấp c.h.ế.t .

Ông Dương nhếch miệng một tiếng:

- cũng cho ông chủ nhiệm Trần nhà ở đây, để ông chậm một chút.

Ông Lý bất đắc dĩ :

- mỗi ngày ông nhắc tới chủ nhiệm Trần, còn hơn so với con trai ông nữa

Ông Dương thở vòng khói:

- Con trai tiền đồ như thế, trâu ngựa cũng nguyện ý

- cho ông , và chủ nhiệm Trần của ông ngoài chạy cấp cứu, quan tâm 130 dặm đường núi là ngõ nhỏ cổ quái kỳ cách, cứu viện khẩn cấp nhiều như , vẫn gặp chuyện, đây chính là thật tài ba

Ông Dương dựng thẳng ngón cái lên, khoa tay múa chân.

Nói xong, hai ném t.h.u.ố.c lá mặt đất giẫm lên:

- Đi thôi, lên xe, về nhà! Ha ha... Gió tuyết đêm, cứu đêm, hàng đêm bình an

Ông Dương khẽ hát đến hướng xe của .

Làm tài xế xe cấp cứu chính là như , thấy bệnh việc gì, trong lòng cũng là vui vẻ ghê gớm.

Trần Thương lấy thẻ chứa video camera giám sát xe cứu thương đưa cho Trương Thục Anh:

- Chủ nhiệm Trương, bên trong đều quá trình trị liệu của chúng , lẽ cái gì trợ giúp cô.

Trương Thục Anh gật đầu:

- Được , chủ nhiệm Trần, cơ hội mời tới giảng bài khoa cấp cứu Tỉnh phụ sản chúng .

Trần Thương nhếch miệng một tiếng:

- Chủ nhiệm Trương quá nể mặt .

Trương Thục Anh lắc đầu:

- Ha ha, cũng đùa .

Nói xong, Trương Thục Anh cũng khách sáo, gọi một nhà :

- Lên xe, về bệnh viện

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-814-toi-ky-sai.html.]

Mà lúc , Tiểu Lâm trong gió tuyết cóng đến run rẩy, lúc vội vàng cấp cứu cô mặc áo con.

Đội viên phòng cháy chữa cháy Chu Chính ở bên cạnh thấy cực kỳ lo lắng, nghĩ tới nghĩ lui, chợt nhớ tới xe tấm t.h.ả.m, vội vàng chạy về lấy .

Gãi đầu ngượng ngùng với Tiểu Lâm:

- Cái ... Cho cô! Cô mặc quá ít, phủ chêm cho ấm áp.

Tiểu Lâm Chu Chính cao to lên ánh nắng, bất đắc dĩ đỏ mặt.

Đội trưởng Đội phòng cháy chữa cháy Chu Chính, bất đắc dĩ chớp con mắt:

- Cái ... Tiểu cô nương, Chu Chính của chúng con , nếu cô đối tượng thì suy nghĩ một chút.

Chu Chính cũng hổ một tiếng.

Trần Thương cũng , Tiểu Lâm cóng đến run lẩy bẩy, dứt khoát :

- Chủ nhiệm Hà, đội trưởng Vương, chúng , đừng để Tiểu Lâm của chúng đông lạnh cảm cúm nữa, cô còn đối tượng , trách nhiệm của chủ nhiệm

Mọi xong, nhất thời mắt sáng lên

Hà Thông gật đầu một tiếng:

- Ừm ừm, tiểu Trần, hôm nay... Thực sự quá phiền , còn Tiểu Lâm, cô là hùng, nhanh về, nếu thật sự cảm cúm, coi như gánh vác trách nhiệm .

Mà đội trưởng Vương vội vàng gọi :

- Khoan khoan khoan khoan, cô nương, cô... Cô cũng đối tượng, nếu để điện thoại ? Tiểu t.ử Chu Chính của chúng thật tệ

...

...

Trên xe cấp cứu, Trần Thương một mặt hài hước Tiểu Lâm, bất đắc dĩ :

- Tiểu Lâm, cô xem trùng hợp bao nhiêu? Nói cái gì đến cái đó? giới thiệu đối tượng cho cô, tới một tiểu t.ử như thế! thấy đồng chí Tiểu Chu , cao to, đắn đàng hoàng, cô suy nghĩ một chút .

Tiểu Lâm hắc hắc, ngượng ngùng :

- Trời tối quá, thấy rõ ràng như thế nào, chủ nhiệm Trần, dáng dấp xem ?

Trần Thương xong, bất đắc dĩ :

- Ha ha, cô rung động ? Dáng dấp... Rất ngay thẳng thật thà, qua thuận mắt.

Tiểu Lâm cũng là tính tình thật, trực tiếp :

- Thật ... tình tiết quân nhân, thích lính, cao chỉ huy! Soái khí bao nhiêu, hơn nữa... Nhân viên chữa cháy cũng , vì nhân dân phục vụ.

Trần Thương ha ha một tiếng:

- Vậy cho điện thoại của cô nha?

...

...

Gần đây, tâm lý ông Tần hoảng loạn, lý do luôn nên lời.

Nghĩ nghĩ , chính cũng cái gì trái với lương tâm?

Thế nhưng vì luôn thấy vắng vẻ chứ?

Rốt cuộc là chuyện gì?

Buổi sáng, ông Tần đang trong văn phòng viện trưởng.

Ông Tần với tư cách là viện trưởng hành chính, kiêm nhiệm chính là đại chủ nhiệm khoa u bướu, ngày thường bề bộn nhiều việc, mỗi tuần khám bệnh hai ngày kiểm tra phòng, một ngày, mở viện hội một ngày, thời gian khác công việc cũng là sắp xếp kín hết.

Ngồi trong phòng việc ngừng đến tìm viện trưởng ký tên.

Công việc như ông cũng quen.

Hôm nay giống như ngày thường.

Năm ngoái, Tiêu Hà tăng máy móc cho phòng ban mới vặn thủ tục xong xuôi, lên tìm viện trưởng ký tên.

Tần Hiếu Uyên tủm tỉm hàn huyên với ông vài câu.

Cầm lấy b.út tiện tay ký.

Có điều ký xong chữ, đúng lúc Tiêu Hà chuẩn cửa, bỗng nhiên biến sắc.

Bởi vì phát hiện chữ ký tên “Tần Hiếu Uyên” ?

Làm càng xem càng giống...

Trần Thương?

Nhất thời Tiêu Hà sững sờ, vội vàng vòng trở :

- Viện trưởng... Ông ký sai

Tần Hiếu Uyên nhất thời sững sờ:

- chỗ nào?

Tiêu Hà bất đắc dĩ một tiếng, cầm tài liệu trong tay đưa cho Tần Hiếu Uyên:

- Ông xem... chữ ký của ông... thấy thế nào rõ ràng là gì?

Tần Hiếu Uyên nhận lấy , nhất thời sững sờ

Mặt đỏ lên:

- Cái ... chủ nhiệm Tiêu, đóng dấu một bản khác, sai chữ.

 

 

Loading...