Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 905: Duyên Nợ

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:07:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , cả hai sợ đông nên đến Cục dân chính xếp hàng từ sớm, nhưng vẻ như họ là hai duy nhất đến đăng ký kết hôn trong ngày .

Trong lúc ghế chờ, tay Tần Duyệt nắm c.h.ặ.t sổ hộ khẩu, vẻ căng thẳng, nhưng cô vì lý do gì mà hồi hộp như .

Tuy nhiên, tất cả những căng thẳng đều tan biến khi nắm tay .

Đôi bàn tay to ấm áp dường như chứa đựng thứ cũng như tan chảy tất cả.

Trần Thương Tần Duyệt một cách kiên định:

- Em suy nghĩ kỹ ?

Tần Duyệt gật đầu:

- Đương nhiên

Hai sớm đến nơi, ảnh màu chụp tại tiệm ảnh dài hai tấc rưỡi của cả hai chuẩn xong.

Trên thực tế, bộ quá trình mất nhiều thời gian, cũng nghi thức rườm rà đặc biệt nào.

Điều cho Tần Duyệt đôi chút khó chịu

Khi cân nhắc, cả hai quyết định tuyên thệ.

Ít nhất nó cũng vô nghĩa

Hôm nay xem là một ngày đặc biệt, nhiều , ai cũng hà tiện mà nở một nụ thật tươi ở nơi .

Trên mặt mỗi đều một loại vui mừng từ tận tâm

Khi kéo cô khỏi sảnh của Cục dân chính.

Tần Duyệt đột nhiên đầu , nước mắt bỗng tuôn rơi

Trần Thương sững sờ, cô gái hối hận chứ?

Anh nhận giấy đăng ký kết hôn, nên giấy ly hôn luôn ?

Điều sẽ sợ nhạo ...

Anh ôm cô lòng thật lâu để dỗ dành.

- Làm , đừng , đừng nữa, đang em ?

Tần Duyệt lắc đầu, nức nở hồi lâu mới thống khổ :

- Em cuối cùng chính thức kết hôn ... Oa... Anh rốt cuộc cũng cần đến em.

- Em yêu ba năm bốn tháng năm ngày, rốt cuối cùng thể gả cho ......

- Anh ? Ngày hôm đó chủ động đưa em , em vui đến nguyên một đêm ngủ , lúc đó em còn nghĩ, Trần Thương, đúng là đồ ngốc, còn dám thổ lộ với em, nếu còn thổ lộ, em sẽ... Em... Em sẽ bộc lộ với

- Bữa đó khi đưa em , chính là bữa lẩu ngon nhất em cùng ly sữa ngon nhất...

- Hôm đợi em trộm hộ khẩu của , giấu lâu để đợi đến : Em yêu, cưới thôi, cùng đăng ký ! Anh sẵn sàng cả ...

- Em... cuối cùng em cũng đợi ... Ô.. ô...

- Em chờ đợi lâu, sợ rằng bản sẽ thể đợi nữa... Em 30, nếu cần em... Thật sẽ ai để ý đến em nữa...

Tần Duyệt lóc trôi cả lớp phấn trang điểm, bình thường cô ít khi trang điểm hôm nay ăn mặc xinh .

Cô thật hạnh phúc vì hôm nay cuối cùng chính kết hôn

Còn thể kết hôn với thích

Nhìn thấy Tần Duyệt rưng rưng, Trần Thương cảm thấy khó chịu, mũi chua xót, nên lời, ngẩng đầu trời, trợn tròn mắt để nước mắt rơi xuống.

Sau đó ôm c.h.ặ.t cô lòng.

Không từ lúc nào, nước mắt vẫn ngừng rơi xuống, ướt đẫm cả trán cô.

Tần Duyệt ngẩng đầu lên vẫn còn nức nở mếu máo :

- Sao ?

Trần Thương hít một thật sâu, lau nước mắt, đưa tay lên mặt cô, vuốt ve lau nước mắt cho cô:

- Thật xin

- Anh khiến em đợi lâu ! Trách đủ dũng khí mặt em một tiếng: “Anh yêu em”.

- Anh sớm xuất hiện trong thế giới của em, nhưng ôm em lòng sớm hơn

- Cả đời , thề, chắc chắn sẽ bảo vệ em

- Em cần cứng rắn nữa.

Tần Duyệt hai mắt sáng ngời Trần Thương liền :

- Em trách ...

- Em chỉ nghĩ là… Cuối cùng em cũng đợi .

- Mỗi ngày ở bên , em vui

Anh vui vẻ:

- Được , đừng nữa, đến chụp ảnh

Trần Thương cầm điện thoại chụp tự sướng cho cả hai.

Sau đó chụp hình giấy đăng ký kết hôn và gửi cho tất cả bạn bè.

Anh với rằng vợ và bản chủ.

Khi Tần Duyệt thấy mấy tấm ảnh chụp của Trần Thương, cô phát hoảng một chút, chằm chằm , trong lòng chợt suy tư

Đột nhiên cô nổi khùng lên:

- Sao khuôn mặt em

- Em trôi trang điểm , … Trần Thương, đồ khốn nạn… Anh cho em bẽ mặt mà…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-905-duyen-no.html.]

- Không, tức quá … Anh… Cho tất cả bạn bè của xem những bức ảnh lóc với lớp trang điểm xí, ! Xóa và đăng mau

Trần Thương quan tâm đến cô nữa

Theo cách cũ, ôm lấy, mang

Tần Duyệt tức giận xù đầu.

Cảm giác liền biến mất, cô nghĩ đến việc gửi những bức ảnh xí của cho bạn bè của Trần Thương... Liệu nhóm đó chê ?

Nghĩ đến Tần Duyệt cảm thấy tức giận

Anh :

- Đây mới là thứ đáng giá kỷ niệm mới gọi là chụp hình

Cô ngừng ồn ào, để tự ôm , mở máy, hình chụp trong nhóm bạn bè của .

Nhìn thấy nước mắt gương mặt còn khô mà nở nụ tràn đầy hạnh phúc, trong mắt cũng rưng rưng tình cảm trìu mến.

Có vẻ như... cũng đến nỗi

Càng càng thấy hấp dẫn

Thầm nghĩ lời Tần Duyệt lưu , in hình , lưu giữ cả đời.

Cho đến lúc già, lấy ...

Bất thình lình Trần Thương đặt cô xuống, vặn tình cờ thấy quen.

Người đàn ông mỉm :

- Hả? Bác sĩ Trần…. Anh đến Cục dân chính ?

Anh mỉm :

- À...... Cùng với bạn gái của ! Không , là cùng vợ đến đăng ký kết hôn!

Người đàn ông xong lớn, vui vẻ :

- Ồ? Xin chúc mừng

Lúc , một cô bé lớn tiếng rống.

Chỉ thấy phụ nữ phía đàn ông đang lôi kéo bé gái đó to.

Khóc thương tâm

Đầy tuyệt vọng

Trần Thương ngỡ ngàng một chút:

- Điềm Điềm?

Người phụ nữ cũng kinh ngạc, xổm xuống:

- Không , Điềm Điềm ngoan đừng , chuyện gì ?

Cô bé nước mũi chảy ròng ròng chảy cả miệng, trông tủi .

Điềm Điềm thút thít :

- Chú Trần Thương con... Chú kết hôn ...

Mọi xong đều nên .

Ai cũng nhưng cảm thấy thật ngượng ngùng.

Trần Thương cũng thấy hổ.

Người đàn ông ôm cô bé, :

- Điềm Điềm, việc do pháp luật quy định, khi chú đến tuổi hôn nhân sẽ Cục dân chính cho kết hôn, nếu sẽ sinh con.

- Con còn nhỏ, chờ lớn lên nhé, mới thể kết hôn

Cô bé lắc đầu:

- Con cũng kết hôn với chú Trần Thương... Oa...

Tần Duyệt Trần Thương nheo cả mắt, nhỏ bên tai :

- Lãng t.ử của em. Cục nợ ! Anh tự giải quyết .

Anh vô cùng hổ.

Thấy Điềm Điềm cứ mãi thôi.

Mẹ của cô bé chỉ thể bất lực dỗ dành cô:

- Được , , lớn lên con cũng gả cho chú Trần Thương nhé?

Điềm Điềm liền ngừng , hết , :

- Thật ?

Mẹ cô bé gật đầu:

- Thật đấy! con đến tuổi pháp luật quy định, con ngoan ngoãn, lời học cho ...

Thật cố gắng dỗ dành nó mới coi như thôi

Trước khi , Điềm Điềm bất đắc dĩ liếc Tần Duyệt:

- Dì Tần Duyệt... cô giúp con chăm sóc chú Trần Thương, lớn lên con sẽ đón chú về...

Tần Duyệt suýt nữa bật .

Trần Thương hai vợ chồng nắm tay Điềm Điềm càng lúc càng xa, nhưng cô gái nhỏ cứ cách hai bước, ba bước đầu .

- Chú Trần Thương, chú cần sợ, đợi con lớn lên sẽ đến đón chú nhé

Nghe xong cảm thấy thật bất lực...

 

 

Loading...