Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 980: Em Muốn Ngủ Một Giấc Mỹ Dung

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:10:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

(*) Giấc mỹ dung là trong thời gian từ 10h tối đến rạng sáng 2 giờ ngày tiếp theo. Khoảng thời gian sự trao đổi chất tiến hành nhiều nhất, cũng là thời gian điều chỉnh nội bộ nhất, vì thế nhất định trân quý thời gian nên thức khuya.

Về đến nhà, Trần Thương giục Tần Duyệt vội vàng thử tất một chút... Sau đó chính là một đêm yên lặng.

Ngày hôm say, mới sáng, mắt Tần Duyệt mở một cái, đưa tay bản năng sờ điện thoại, sờ tới sờ lui... Ý? Đây là cái gì?

Lần Tần Duyệt tò mò, thử chạm một cái, lập tức kinh ngạc một chút.

Thì ngủ cũng sẽ phản ứng

Cô là một học y tò mò tham khảo y học, Tần Duyệt mới chuẩn nghiên cứu một chút.

Đột nhiên cảm giác Trần Thương giật giật, vội vàng nhắm mắt , giả bộ ngủ.

Trần Thương trở , cánh tay lục lọi tới lục lọi , lục lọi đến cánh tay của Tần Duyệt.

Nhỏ giọng :

- Gãi giúp với

Tần Duyệt dọa cho giật , má của ơi, phát hiện?

Trái tim nhỏ bé bịch bịch nhảy loạn.

mà, khi vội vàng cô phát hiện, hiểu lầm, Trần Thương là cầm cánh tay cô bắt đầu gãi lưng

Tần Duyệt :

- Anh nghiện đúng ? Em cũng là gậy gãi ngứa.

Trần Thương mơ màng :

- Nhanh lên một chút, xương bả vai, vị trí thứ bảy, đúng đúng đúng... Theo hướng lưng rộng cơ, haizz… em gãi mạnh chút, sử dụng lực cơ cấp bốn...

Tần Duyệt :

- Anh thể trái ?

Trần Thương đột nhiên xoay , Tần Duyệt ngáp một cái:

- Thói quen.

Trần Thương nhắm mắt ngủ tiếp, tối hôm qua thật mệt mỏi... Thì xé tất cũng cần sức lực...

Tần Duyệt ngủ , chằm chằm Trần Thương, càng càng , thấy thế nào cũng , dứt khoát :

- Anh là một đàn ông mà dáng dấp như ?

Trần Thương để ý tới cô.

Tần Duyệt hết giận, banh miệng, xoa xoa lỗ tai, bóp bóp lỗ mũi, thấy Trần Thương cũng chơi với cô, đột nhiên :

- Ông xã, em chút mà? Em cũng ưu điểm gì...

- Anh dáng dấp em cũng một chút, cũng cao, chỉ thông minh... Cũng , n.g.ự.c cũng ... Cái gì đều là bình thường thôi, thích em chứ?

Tần Duyệt chơi bàn tay của Trần Thương:

- Anh sở thích yêu ?

Trần Thương , ngừng lắc đầu.

mà Tần Duyệt bất khuất, Trần Thương lý do, thật thì... Đơn giản chính là để Trần Thương khen cô.

Đáng tiếc lúc Trần Thương đang buồn ngủ, dù tối hôm qua cực khổ là , em thoải mái, nơi còn một lão Hoàng Ngưu mệt mỏi đó.....

- Anh sở thích yêu ?

Bị Tần Duyệt dày vò như , Trần Thương qua loa lấy lệ:

- đúng đúng, bà xã em gì cũng đúng! Anh chính là thích yêu xí....

Tần Tiểu Thiểm , lập tức xù lông

- Trần trộm ch.ó... Bà g.i.ế.c

Nói xong cũng nhào về phía Trần Thương

- Anh dám chê em xí...

Tay chân nhũn xuống, Trần Thương vội vàng cầu xin tha thứ.

- Chị, là chính em , thể trách ...

Tần Duyệt hừ lạnh một tiếng:

- Em thể em xí, nhưng thể ! Anh chính là thiếu đòn...

Ừ, cuộc sống ở chung vẫn khá vui vẻ.

Vô câu vô thúc.

Sau một lúc chơi đùa, Wechat của Trần Thương vang lên, Vương Dũng mời Trần Thương chơi trò chơi.

- Thương Nhi? Chơi trò chơi ?

Trần Thương ở trong chăn động gật đầu một cái:

- Anh mời em .

Vương Dũng gửi cho Trần Thương lời mời hòa bình tinh .

Trần Thương xoay Tần Duyệt ở nơi đó xem diễn:

- Bà xã, em ăn gà ?

Tần Duyệt kinh ngạc một chút, xoay Trần Thương, trong mắt tràn đầy phức tạp.

- Em... Suy nghĩ kỹ

Trần Thương , cái gì mà suy nghĩ:

- Lập tức mở , do dự gì, chờ em đấy...

Tần Duyệt vẫn cảm thấy khó tiếp nhận...

Nháy mắt một cái Trần Thương chằm chằm, chút ngượng ngùng:

- Nhất định ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-980-em-muon-ngu-mot-giac-my-dung.html.]

Lúc , âm thanh mở trò chơi quen thuộc vang lên:

- Trần Thương nhịn , em đến và Vương Dũng chơi nhé.

Tần Duyệt trò chơi, lập tức bừng tỉnh hiểu .

Trong lúc nhất thời, đỏ mặt như m.ô.n.g con khỉ .

Trần Thương thấy , đột nhiên ha ha ha lớn.

- Ha ha ha ha... Anh đủ đó

- Cười nhạo em, trong đầu dưa nhỏ của em cả ngày đều suy nghĩ cái gì thế

Tần Duyệt thẹn quá thành giận, cầm gối lên nữa đ.á.n.h về phía Trần Thương.

- Đều tại

- Anh còn hổ mà ?

- Anh cũng em hư

- Em g.i.ế.c

Trần Thương sợ hết hồn:

- Chị tha mạng, hạ thủ lưu tình... Mau , còn đang chờ một em đó

Lúc Tần Duyệt mới xóa bỏ, leo lên trò chơi.

Vương Dũng, Vương Khiêm đều ở đây.

Nhìn thấy hai lên, lập tức chào hỏi.

Bốn bọn họ đều là tuổi trẻ, cùng nhóm bệnh viện, ngày thường sở thích cũng khá giống .

Chơi một nhóm với , thỉnh thoảng cũng chơi trò chơi.

Nhất định nên cho là bác sĩ chơi trò chơi, bọn họ chơi thể so với ai khác cũng đều gan hơn...

Mở mic đội .

Tần Duyệt:

- Ôi... Ôi, ông xã cứu em

Trần Thương:

- Bà xã, chờ ... Bà xã... em đừng chạy

Tần Duyệt:

- Ông xã, em cho gấp tám nội soi

Bên Vương Dũng và Vương Khiêm hết ý kiến:

- Chị, hai một căn phòng, thể tắt mic ? Tú ân ái như thích hợp ?

Vương Dũng :

- , thể chăm sóc cảm xúc của cẩu độc một chút ?

Hai mắt Trần Thương và Tần Duyệt một cái, nhịn ha hả:

- Xin , xin , chúng cố ý

Một câu , khiến Vương Dũng tức gần c.h.ế.t

Chơi đến trưa, Tần Duyệt chăm sóc Trần Thương, buổi trưa thức ăn.

mà...

Trần Thương cũng yên lòng.

Đến khi buổi nghỉ trưa, Tần Duyệt mắt to chằm chằm Trần Thương:

- Ông xã, em ngủ một giấc mỹ dung?

Trần Thương lạnh ...

Ba mươi như ch.ó sói

Cuộc sống ngày ngày trôi qua, Trần Thương cảm giác áp lực gần đây càng lúc càng lớn.

Bài tập hằng ngày của Tần tiểu l.i.ế.m chính cũng chút lực bất tòng tâm.

- Chồng, đến nha...

Tần Duyệt tay cầm máy tính bảng, đối với Trần Thương.

Trần Thương bất đắc dĩ, nước mắt:

- Chị ơi, ... Thật

Tần Duyệt thở dài:

- Người bệnh rốt cuộc là xảy chuyện gì? Đã liên tục phát sốt năm sáu ngày, phẫu thuật thuận lợi mà...

Không sai, hiện tại Tần Duyệt càng lúc càng thâm nhập khoa, bệnh nhân tiếp xúc cũng càng ngày càng nhiều, các loại kỳ quái bệnh tật cũng là khá là phức tạp.

Trần Thương càng ngày càng cảm thấy nhiệm vụ chuyển chức qua Phổ ngoại khoa nhất định xong nhanh, bằng , bài tập ở nhà của Tần tiểu l.i.ế.m cũng thành nữa.

Tần Duyệt bất đắc dĩ thở dài:

- So với Hiệp Hòa quả nhiên khác , đến cũng là đủ kiểu kỳ quái bệnh tật, em còn tưởng rằng kinh nghiệm việc cấp cứu ba năm của chính hẳn là thể nhẹ nhõm đối mặt, nghĩ tới kết quả là phát hiện chính hiểu thật là ít.

Trần Thương gật đầu:

- Đây chính là một cánh cửa cuối cùng, ở đây trị hết, bệnh cũng sẽ hi vọng

Nói đến đây, Trần Thương nhịn :

- Đưa cho , phim X-quang một chút?

 

 

Loading...