KHI GIÓ XUÂN VÌ TÔI MÀ ĐẾN - Chương 4.

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:14:42
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

đến lớp sớm, trong phòng nhiều .

Vừa bắt gặp Thẩm Vãn đang tỏ tình với Chu Trản.

“…cho nên, hiện tại là tớ, ngọt như kẹo sữa, đang tỏ tình với .”

“Chu Trản, đồng ý ?”

Thẩm Vãn mặc váy xinh xắn, bục giảng đưa hộp socola tự cho Chu Trản, đầy tự tin.

Một chân bước cửa , do dự một chút rút về, định vòng cửa .

“Tô Dương.”

Chu Trản gọi tên , bước đến giữa và Thẩm Vãn.

Ánh nắng rơi lên dáng gầy của , phủ một lớp sáng dịu.

Cậu đầy sâu sắc:

“Đã mặt đông đủ , rõ luôn .”

“Thẩm Vãn, thích dường như trở thành một bản năng của . Dù ở bên , vẫn sẽ coi là bạn nhất, vô điều kiện đáp ứng yêu cầu của .”

bây giờ, xin , từ chối .”

“Người yêu là Tô Dương.”

Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía chúng .

Sắc mặt Thẩm Vãn dần từ đỏ chuyển sang tái xanh, khóe môi gượng gạo như từng chịu nhục nhã như .

“Ha, tớ cũng thích đến thế. Đùa thôi!”

tiện tay ném hộp socola thùng rác, do dự một chút lấy điện thoại kết nối máy chiếu trong lớp, công bố vài tấm ảnh.

Là ảnh chụp và Trình Mục Dã sáng nay.

tớ nhắc một câu nhé, Tô Dương hình như bạn trai . Tối qua hai ngủ trong một chiếc xe, đàn ông đó gì, cô chắc sạch sẽ .”

“Tớ, thua cô .”

 

 

14

“Thì ? Tô Dương gì, liên quan gì đến ?”

Người câu Chu Trản, mà là lớp trưởng.

Ngay đó, thứ hai lên tiếng chỉ trích Thẩm Vãn:

“Cậu lén chụp ảnh , còn bịa chuyện bôi nhọ nữa ? Tối qua chui gầm xe mà rõ thế?”

“Người bình thường sẽ nghĩ đó là của Tô Dương, kiểu trai đưa học. Người tâm bẩn thì gì cũng thấy bẩn, chính là đấy.”

“Cậu gấp ? Không đang gấp thật đấy chứ Thẩm Vãn?”

Thẩm Vãn đờ bục giảng, mắt đỏ dần, hai tay vò nát tờ đề, dám cãi một câu.

đá gãy dây điện nguồn, lạnh giọng mỉa mai:

“Cậu xem Chu Trản là em ? Sao em tỏ tình với , gấp ?”

“Cậu với vốn cùng một đường, còn thua ?”

Thẩm Vãn đột nhiên sụp đổ, đẩy mạnh cửa chạy ngoài, đến cả một chiếc giày cao gót cũng rơi .

Lúc Chu Trản mới hồn cú sốc, đỏ mắt kéo tay áo :

“Quần áo của , vẫn như hôm qua.”

“Ừ, thì ?”

Chu Trản run rẩy hít sâu một , nhẹ giọng hỏi :

“Vậy… tối qua ở với ai?”

“Liên quan gì đến ?”

Trước mặt , gạt tay , về chỗ :

hiểu lòng , nhưng thích . Diễn đủ thì xuống , đừng ảnh hưởng học.”

 

 

15

Khi kỳ thi đại học bước giai đoạn đếm ngược, tất cả đều chỉ tập trung học.

Lần nữa gặp Chu Trản là lúc trường nhận bảng điểm.

Trên mặt là vẻ bình thản. Không hỏi bao nhiêu điểm, mà tiên lấy từ balo một hộp t.h.u.ố.c tránh thai, nhét tay .

để ý quá khứ của . Sau thành phố A, đưa về mắt gia đình, chúng còn nhiều thời gian.”

hy vọng cô gái của , dù hiện tại thuộc về , cũng tự bảo vệ .”

“Đàn ông hiểu nhiều hơn tưởng. Nghe lời .”

sững vài giây, hiểu đầu óc Chu Trản vấn đề gì.

Sau đó Trình Giai Giai với .

Học bá từng nhất khối là Chu Trản, điểm thi đại học tụt nhiều, hai câu cuối môn toán và vật lý đều bỏ trống, xếp hạng trong trường chỉ còn 51.

Con khiến lập tức hiểu .

chạy khỏi tòa nhà giảng dạy, chặn Chu Trản .

Cậu tưởng hiểu, ánh nắng, nở nụ dịu dàng với .

“Chu Trản.”

nghiêng đầu gọi tên :

“Nghe thi hỏng ? Thế thì tiếc thật. Lần thứ 3 khối, cao hơn điểm chuẩn Thanh Hoa Bắc Đại 20 điểm, sẽ lên đế đô học.”

“Cậu cố ý thi kém để học cùng trường với đấy chứ?”

“Cậu nghĩ vẫn như đấy chứ?”

Nụ môi Chu Trản dần biến mất, như thứ gì đó lặng lẽ vỡ vụn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-gio-xuan-vi-toi-ma-den/chuong-4.html.]

Còn nụ , chuyển hết sang gương mặt .

đẩy Chu Trản , chạy về phía bóng dáng cao lớn ở cổng trường.

16

Trình Mục Dã.

Anh hứa đợi lấy bảng điểm xong sẽ đưa xem concert.

Chúng chơi thả ga ở thành phố A suốt một ngày, xem concert xong xem pháo hoa.

Cuối cùng dạo dọc bờ sông đông đúc, những chiếc thuyền sông treo đầy đèn. Trong ánh đèn, lặng lẽ , khóe môi khẽ cong.

nộp đơn học tiến sĩ , ở Mỹ, sắp .”

“Ừ, cũng định đến thành phố khác học. Đây cuối chúng gặp ?”

Công việc của khó về nước.

Sau kỳ thi đại học, đều là Trình Mục Dã ở bên .

Trong xe chất đầy thú bông chúng cùng gắp, cổ tay buộc dây buộc tóc của . Bạn bè của , kể cả giáo sư, đều .

Còn trong điện thoại , ngoài , duy nhất ghim lên đầu.

Khoảnh khắc pháo hoa nổ tung, lấy hết can đảm tỏ tình:

“Có yêu xa ? Không, là yêu khác quốc gia, ngại .”

Người đàn ông khẽ , sự dịu dàng trong mắt gần như tràn .

“Em mới 18 tuổi đúng ? Em còn gặp mấy trai chơi bóng ở đại học, gặp mấy đàn chơi guitar trong đêm hội, từng trốn học cùng bạn bè, từng cùng họ du lịch.”

“Em còn nhiều điều trải qua. Vậy nên cứ xem , học cách tận hưởng tuổi 18 của . Khi em thấy dành thời gian cho là đáng, hãy chuyện tình yêu với .”

đợi em trưởng thành.”

mở to mắt, ngỡ ngàng.

Chỉ thôi?

hiểu, cũng cam lòng, kéo hỏi chúng tính là đang yêu .

Ánh mắt Trình Mục Dã dịu dàng, bao dung. Trong bóng tối, chậm rãi tiến gần .

cuối cùng, chỉ dùng ch.óp mũi khẽ chạm mũi .

“Xem như từng yêu, trong một giây rung động.”

cũng chia tay.”

sợ xứng với em.”

 

 

17

Trước khi nước ngoài, Trình Mục Dã một món quà sinh nhật tặng .

cho đến khi chuyển đến đế đô học, vẫn nhận .

Tuổi trẻ dường như luôn bắt đầu vội vàng, cũng kết thúc vội vàng như .

Trong hộp b.út vẫn còn cây b.út trả cho Trình Giai Giai, mà cô học xa.

Tôn Ái Hà đáng ghét còn nhận báo ứng, vĩnh viễn rời khỏi năm cuối cấp.

Học bá rơi xuống thần đàn, cùng với “bạch nguyệt quang” trơ trẽn của , lẽ đời sẽ gặp .

Còn cả mối tình chỉ kéo dài một giây của .

Mối tình đầu.

 

 

18

Năm đầu học cao học, tham gia buổi họp lớp cấp ba.

Hôm đó mưa tắc đường, và Chu Trản cùng lúc đẩy cửa bước , lập tức thu hút ánh .

“Cô giáo tiếng Anh năm đó trúng xổ thành phú bà … Mau Tô Dương, thi viện khoa học Z ? Đỉnh thật!”

, chào hỏi .

Chu Trản chu đáo đắp chăn lên chân , rót cho một ly nóng, nhỏ giọng hỏi nóng .

Từ lúc bước , ánh mắt từng rời khỏi .

Trình Giai Giai nhịn hỏi một câu:

“Hai kết hôn ?”

“Sao thể, bọn chỉ là em thôi.”

Nghe câu trả lời của , tay Chu Trản run lên, đổ tách .

Lớp trưởng tò mò chen :

“Chu Trản là mối tình đầu của ? Năm đó ai cũng , cuối cùng hai đến với ?”

“Phải yêu mới gọi là mối tình đầu chứ? Năm đó bọn tính là gì, kỳ thi từ chối .”

“Mối tình đầu của kiểu như .”

Chu Trản lặng lẽ nuốt xuống nụ chua chát.

Năm đó cam lòng, thi một năm, cuối cùng cũng đỗ đế đô để liên hệ với , nhưng cũng chỉ dừng ở việc gặp thì chào, mượn sạc dự phòng, những chuyện nhỏ như .

Còn buổi họp lớp hôm nay, chờ trong bãi xe bao lâu, cố ý tạo một cuộc “tình cờ gặp”.

Mọi vẫn đang trò chuyện, cửa phòng riêng đột nhiên đẩy , Tôn Ái Hà thấp bé mập mạp bước .

Hỏi một vòng cũng ai mời bà , nhưng bà chẳng khách sáo, ngay vị trí chủ, lượt hỏi tình hình của .

Đến lượt , bà khinh miệt, bắt đầu soi mói quần áo của :

chuẩn, chỉ cần bề ngoài là nhiều thứ. Cổ áo khoét sâu như , váy ngắn thế, cố tình cho ai xem. Trước học đàng hoàng, lớn lên xã hội , chắc cũng nhiều bao nuôi, nhưng con gái thì giữ thể diện.”

Không khí lập tức lặng xuống.

bình tĩnh một lượt bàn ăn, cuối cùng chọn một bát canh trứng, xoay đến mặt Tôn Ái Hà.

Sau đó, hất thẳng lên mặt bà .

“Lúc học phản kháng, bây giờ thì . Có vài cái miệng thối bỏng một , mới lời t.ử tế.”

Loading...