Khi nữ phụ ác độc tác oai tác quái biến thành mị ma - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:57:37
Lượt xem: 608
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lật xem sổ tay mị ma, may mà mị ma mới nghề ba mươi ngày hút dương khí mới c.h.ế.t đói, tính vẫn còn dư vài ngày.
Nếu Quý Dịch vẫn kiên quyết phản kháng, cùng lắm sẽ tốn công đeo bám thêm chút nữa.
lơ đãng bước lớp, suy nghĩ một lát quyết định cứ từ từ thôi nên chọn ở hàng ghế .
Chẳng tại , mấy đứa bạn cùng lớp ngày thường vốn xa cách bỗng dưng ngước lên một cái, cứ thế ngây chằm chằm.
"Nhìn gì?" thấy lạ: "Mặt dính gì ?"
Thế mà hề chê bai cách chuyện thô lỗ của , ngược còn chậm chạp chớp mắt một cái: "Đồng Tiêu, mới nhận , trông cô cũng xinh phết đấy chứ."
cảm thấy nổi hết cả da gà, hiểu mấy lời sến súa thế thể thốt từ miệng cái hội mọt sách vốn chỉ học .
hỏi: "À , thấy Quý Dịch ?"
"Hôm nay Quý Dịch xin nghỉ , tổng duyệt cho hoạt động gì đó." Cậu lơ đãng trả lời.
Bụng đ.á.n.h trống biểu tình, khó khăn lắm mới chịu đựng cho đến hết tiết học. Sau khi né tránh mấy ánh mắt đỏ mặt ngượng ngùng và những cái lén của đám bạn, vội vàng chuồn lẹ, nghiến răng quyết định tìm Quý Dịch.
8
Phía hậu trường, trong phòng trang điểm.
Có lẽ do phòng thông thoáng nên cảm thấy ngột ngạt. Ngồi chiếc ghế trong góc, thấy tiếng dẫn chương trình truyền từ sân khấu.
Giọng của Quý Dịch trầm thấp, đầy nam tính và mang theo một vẻ lạnh lùng khó lòng mạo phạm.
vô thức kéo cổ áo.
"Này bạn gì ơi, bạn học chuyên ngành nào ? Sao lúc tổng duyệt thấy bạn nhỉ?"
Đột nhiên một giọng nhẹ nhàng vang lên đỉnh đầu. ngước mắt lên , đó là một đàn gương mặt điển trai, đang mặc bộ đồ diễn lộng lẫy, lẽ lát nữa sẽ lên sân khấu biểu diễn.
tưởng nhầm chỗ của nên vội vàng dậy giải thích: " đến đây để chờ…"
Chưa kịp hết câu, giữ vai , khuyên xuống.
"Cứ ." Anh như đang trêu chọc: "Sợ gì chứ, ăn thịt em ."
"Đang tán gẫu gì thế?" Một nam sinh cao lớn khác tiến gần, chen giữa chúng .
Hình như là chơi đàn Cello, cánh tay rắn chắc, mười ngón tay thon dài. Ngón tay đặt lên tay vịn ghế, khẽ gõ nhịp.
cảm thấy hình như phát sốt .
mê man dựa đầu tường.
Đàn dịu dàng : "Nóng đến mức đỏ hết cả mặt , bỏ mũ áo khoác xuống em."
Nam sinh còn thì cúi xuống: "Để giúp em giải nhiệt nhé?"
Bàn tay quạt nhẹ vài cái, mang theo một làn gió mát nhưng chẳng thể dịu cơn nóng trong . Ngược , nó còn khiến mùi hương hormone ẩn hiện trong khí càng thêm rõ rệt.
ngây . Đầu nhẹ , chiếc mũ áo tuột xuống, để lộ cặp sừng của .
Một mùi hương mà chính cũng ngửi thấy bắt đầu lan tỏa, quẩn quanh trong phòng như câu hồn đoạt phách.
Bọn họ đồng loạt im bặt, ánh mắt càng thêm thâm trầm. Một bầu khí kỳ quái như dòng nước ngầm lớp băng, chuẩn hội tụ thành một cơn sóng dữ.
Giây tiếp theo, một ôm c.h.ặ.t lấy. Mùi hương nồng nàn xộc thẳng mũi đó khiến suýt chút nữa thì ngất ngây.
9
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-nu-phu-ac-doc-tac-oai-tac-quai-bien-thanh-mi-ma/chuong-4.html.]
"Chúng , phiền các nhường đường cho." Giọng quen thuộc vang lên đỉnh đầu .
Giọng điệu lạnh lùng, đầy dứt khoát.
Là Quý Dịch.
kiềm chế , vùi c.h.ặ.t mặt lòng , hai tay siết c.h.ặ.t lấy , miệng ngừng lẩm bẩm: "Quý Dịch", "Quý Dịch".
Anh tránh né, yên để ôm. loáng thoáng tiếng trao đổi vài câu với hai , đó một đôi cánh tay rắn chắc nâng dậy, dìu ngoài.
"Quý Dịch, sớm thế, lát nữa còn buổi liên hoan mà..." Một giọng nữ vang lên đột nhiên ngưng bặt.
Cô kinh ngạc đang ôm c.h.ặ.t: "Đây là Đồng Tiêu ?"
Quý Dịch "ừ" một tiếng, nhưng Tô Thấm gọi : "Quý Dịch, nam nữ nhiều cái tiện, là để chúng cùng đưa đến phòng y tế nhé."
Đây vốn là cách xử lý hợp tình hợp lý nhất đối với tình bạn giữa các bạn học.
Quý Dịch dừng bước, ngón tay siết c.h.ặ.t, những buông mà còn ôm c.h.ặ.t hơn.
Anh nghiến răng, hồi tưởng cảnh tượng .
Mấy gã đàn ông ăn diện chải chuốt , tay sắp chạm đến nơi . Anh ngờ rằng chỉ cần rời mắt một chút thôi là kẻ đến quyến rũ .
Anh dùng lực hai tay kéo mũ áo khoác của lên thật kín, thẳng Tô Thấm đang mong chờ, lạnh lùng : "Không cần."
"Cái gì cơ?" Ban đầu Tô Thấm ngờ Quý Dịch từ chối phũ phàng đến thế.
Quý Dịch cao giọng, lặp một cách đầy dồn nén và kiên quyết: " là cần. sẽ tự đưa cô về."
10
vùi mặt n.g.ự.c , tham lam hít hà mùi hương đó.
Quý Dịch khựng , nhưng càng ôm c.h.ặ.t hơn, giọng mang theo một chút thỏa hiệp khó nhận : "Đừng quậy nữa."
Anh bắt xe đưa về căn hộ.
Sau khi nhập mật khẩu cửa chính, bế lên sofa, lúc mới như ăn một chút "bữa ăn gian lận".
Anh định dậy thì nhận gì đó và sững tại chỗ khi xuống. Không từ lúc nào cánh tay một chiếc đuôi nhỏ nhắn quấn c.h.ặ.t lấy.
Đầu óc Quý Dịch hiếm khi trống rỗng mất một giây, ánh mắt vô thức di chuyển theo hướng của chiếc đuôi đó.
Sau đó, thấy vạt váy vén lên một chút. Anh ngẩn , vội vàng mặt , nhưng vì lơ đễnh nên lôi mạnh một cái.
Quý Dịch vô thức vịn bàn vội vàng buông vì sợ đau đuôi của . Anh dám tránh né, chỉ thể loạng choạng quỳ gối sàn, thuận theo sức kéo của mà dựa cạnh sofa.
"Đồng Tiêu, tỉnh ." Anh cau mày, đưa tay định kiểm tra nhiệt độ trán . Ngón tay vươn tới thì cổ tay l.i.ế.m một cái.
Đầu lưỡi chạm nốt ruồi nhỏ xương cổ tay . Cảm giác chạm hề lạnh lùng như tính cách của .
nghĩ bụng một cách mơ hồ, mềm mại thật đấy.
Quý Dịch run lên một cái, với vẻ thể tin nổi, đồng t.ử co rút .
Thấy biểu cảm "tức giận" quen thuộc , dỗ dành theo bản năng: "Đừng giận nữa mà."
lóng ngóng tìm điện thoại, hề cái đuôi của vẫn đang quấn lấy tay Quý Dịch. Anh chỉ thể di chuyển một cách khó khăn theo từng động tác xoay của .
"Đồng Tiêu, em cẩn thận chút ." Quý Dịch lắp bắp .