Mẹ Yến thấy ngã, vội hỏi từ bên trong: “Tiểu Hà? Có ?”
Xương cụt đau thấu trời xanh, nước mắt trào : “Không… ạ…”
Anh Khởi đặt dép xuống, đưa tay kéo : “Sao , ngã nặng thế , em đừng nữa, giường một lát .”
“… Được ạ.” lê dép, tập tễnh phòng Yến, mếu máo , “Dì ơi…”
Mẹ Yến thương buồn , sấp, bà nghiêng, bà đưa tay xoa xương cụt cho : “Đập đau lắm ? Đừng việc nhà nữa, cứ để chúng nó là .”
Cà Ri cũng vẻ lớn, học theo Yến, đặt móng vuốt lên m.ô.n.g .
: “Chú và đều vất vả, con chút nào chút đó mà.”
Mẹ Yến : “Gần đây nhà dì nhiều việc, con cũng mệt theo, đợi dì xuống giường sẽ chút đồ ngon bồi bổ cho con.”
“Đừng bận rộn nữa dì ơi, bác sĩ dì nghỉ ngơi nhiều, lao lực nữa…”
Ở bên cạnh Yến quá thoải mái, ngáp một cái, mắt nhắm , mà ngủ .
Mở mắt là giữa trưa, cửa phòng ngủ đóng, Yến đang ngủ bên cạnh, trong bếp mơ hồ truyền đến tiếng xoong nồi bát đĩa.
Chẳng lẽ là Khởi đang nấu cơm?
vội vàng bò dậy, xương cụt đau đến mức nhăn mặt.
Ra đến phòng khách xem, thì là bố dẫn Cư Bảo Các đến.
Anh Khởi đang chuyện với , bố bận rộn trong bếp, Cư Bảo Các đang chơi với ch.ó ở ban công.
Mẹ đây ưa Yến Lạc, khi Khởi gặp chuyện bà miễn cưỡng ưa một thời gian, bây giờ ưa nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-158-them-ban.html.]
bà vẫn luôn khá ưa Khởi, Khởi tính cách trầm , kính trọng lớn, từng là bác sĩ, phù hợp với ấn tượng của về một học sinh ưu tú.
Mối tình tuyệt của Khởi và chị cũng khiến trở thành con rể trong lòng .
Hai họ đang về chuyện của chị.
Anh Khởi chị độc lập, chịu ở nhà lâu, nhất quyết tự ngoài tìm nhà.
Mẹ mà rưng rưng nước mắt: “Nó từ nhỏ như , lạnh lùng xa cách, còn dám chuyện nhiều với nó… Nếu nó ở cùng con, cũng sẽ … hu hu… Mẹ quan tâm nó quá ít, lúc nó nước ngoài nên cản nó …”
“ cũng trách nhiệm, bình thường nên đến thăm cô nhiều hơn.” Anh Khởi đưa khăn giấy, đầu , “Tiểu Hà, đỡ hơn ?”
gật đầu: “Đỡ ạ.”
Mẹ lau nước mắt, với : “Con đến để giúp đỡ, đến để thêm bận! Hấp tấp như , lỡ Yến Khởi ngã nữa thì , chiều nay cứ về cùng chúng !”
định , Khởi đáp lời: “Cũng , Tiểu Hà ở nhà mệt lắm , để con bé về nghỉ ngơi cho . Dì ơi, mấy ngày nay phiền dì nhiều quá, thật sự xin .”
Mẹ xua tay: “Xin gì mà xin , hai nhà mấy chục năm giao tình , giúp một tay thôi mà. Đợi Tiểu Hà khỏe bảo nó qua giúp.”
Ăn cơm xong, bố rửa bát đũa xong, chúng về nhà.
Vừa cửa, đ.á.n.h xương cụt của một cái: “Lần ngoan chứ!”
đau đến suýt nhảy dựng lên: “Mẹ!”
Mẹ : “Mẹ thấy Yến Khởi hồi phục tệ, thể chút việc nhà , mấy ngày nay con cứ ở nhà ! Đừng cãi vội, cho con , con cũng lo cho một chút chứ? Mẹ chỉ còn con là con gái, con mà mệnh hệ gì, thật sự là…”
Bà ảnh của chị, nghẹn ngào.
vịn vai bà: “Mẹ, con , con ở nhà nghỉ ngơi là .”