đến phòng khách Cư Diên gọi : “Đi đấy?”
thấy Cư Tục trong lòng , nảy một ý: “Mẹ con sắp chuyển về Lệ Thành, gọi con ngoài gặp mặt. Không cứ con quan tâm đến con bé ? Con mang Cư Tục cùng, !”
Sắc mặt Cư Diên dịu : “Vậy đưa em .”
“Được, nhưng trong.”
Cư Diên cũng đáng ghét, mặt mày cau đồng ý.
Hắn đưa đến bên ngoài quán mà định vị, xuống xe để bế Cư Tục đang phía .
Cư Diên bên cạnh nhắc nhở: “Bên ngoài đông , em bế bằng hai tay, đừng ngã Cư Tục.”
“Biết .”
Miệng thì đáp cho lệ, nhưng vẫn một tay bế con bé quán .
Hai tay tất nhiên an hơn, nhưng chính là ngược với .
Mẹ keo kiệt đặt một phòng riêng, trong xem, bố Yến và cả Khởi đều ở đó.
Mẹ thấy bế Cư Tục, căng thẳng hỏi: “Cư Diên ?”
: “Không cho , đang ở trong xe đợi.”
Mẹ thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá .”
Bố Yến cũng thả lỏng nhiều.
Sau khi chào hỏi, Yến Cư Tục trong lòng cảm thán: “Vừa thấy bé con mới nhớ Tiểu Hà , mấy tháng gặp, lớn thế .”
Mẹ bĩu môi lên tận trời: “Càng lớn càng giống cái họ Cư .”
Mẹ Yến : “Tuy mày mắt giống đó, nhưng chị Đinh xem , khuôn mặt trái xoan nhỏ, đôi môi cánh hoa nhỏ , đều là giống Tiểu Hà nhà chúng mà!”
Bà bế Cư Tục, nhưng Cư Tục đưa tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-270-be-nghe.html.]
Đôi mắt to đen láy giống hệt Cư Diên của cô bé lượt lướt qua , , Yến, bố Yến.
Nhìn thấy Khởi, con ngươi của cô bé chuyển động nữa.
Cô bé dứt khoát đưa tay về phía Khởi, kêu một tiếng rõ to: “Mẹ!”
Núm v.ú giả cũng rơi .
Mẹ Yến xác định Cư Tục gọi là Khởi, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Hà, bé con gọi ?”
: “ , con bé chỉ gọi thôi.”
Anh Khởi tại thành , nhưng vẫn nhận lấy Cư Tục đang cố chấp đưa tay từ lòng , vẻ mặt “tuy hiểu chuyện gì nhưng cả”.
Bố Yến nhặt núm v.ú giả lên, tráng qua nước lọc, tủm tỉm đưa cho Cư Tục.
Cư Tục ngậm, hất cằm nhỏ lên, bố Yến từ cao xuống.
Bố Yến ánh mắt rõ là bễ nghễ khinh bỉ của cô bé đến mức tự nhiên thấy thấp một nửa, đành đặt núm v.ú giả lên đĩa trắng, bảo lúc nhớ mang theo.
Lúc ăn cơm, Khởi chê Cư Tục là con gái của Cư Diên, nhúng những món cô bé thể ăn nước lọc đút cho cô bé.
Cư Tục cũng kén ăn, đút gì ăn nấy, ăn no thì dựa n.g.ự.c Khởi chúng ăn, cuối cùng cô bé tự ngáp một cái, yên lặng ngủ .
Mọi đều nhẹ nhàng hành động.
Mẹ : “Yến Khởi, đưa con bé cho , con ăn cơm ! Chỉ lo đút cho nó, con cũng chẳng ăn bao nhiêu.”
Anh Khởi : “Không ạ, bế con bé tốn sức.”
Sau đó : “Tiểu Hà, doanh thu video tháng về , ngày mai rút tiền, cho em một vạn.”
gần như quên mất chuyện , doanh thu cao như , dám cho mà còn dám nhận: “Không ! Em qua video nào, còn mất thời gian của , tiền em thể nhận!”
Không đợi Khởi , lên tiếng: “ Yến Khởi, Tiểu Hà vẫn còn là sinh viên, cho nó nhiều tiền như gì? Con ba mươi mấy tuổi , nhà cửa cũng kết hôn, khó khăn lắm mới kiếm chút tiền cho Tiểu Hà, chẳng lẽ con thật sự định cả đời kết hôn, Tiểu Huân chăm sóc hai con ?”