Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 296: Gương Mặt Đại Trà

Cập nhật lúc: 2026-04-03 20:00:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vui vẻ nhận tiền của Yến Lạc, hôm đội chiếc mũ len Oa Oa tặng ngoài.

 

Gặp mặt mới thấy, ai cũng sáng sủa ưa .

 

Nguyên Tố thì khỏi , một thần tượng nữ di động.

 

Mấy cô bạn khác cũng tóc, móng xinh .

 

Mặt Phan Hưởng vẫn đen như thế, răng vẫn trắng như thế.

 

Bất ngờ nhất là Cao Văn, ăn mặc giống hệt Choi Jin, còn để quả đầu ba bảy, mãi đến khi gần chúng mới nhận .

 

Nguyên Tố từ xuống một lượt, : “Hô, khổng tước xòe đuôi .”

 

Cao Văn : “Lâu gặp các , ăn mặc trang trọng một chút.”

 

Phan Hưởng : “Ấy, ngờ vì ‘chúng ’ mà trang trọng cơ đấy, ‘chúng ’ vinh hạnh quá!”

 

Cao Văn đỏ mặt, đầu : “Liên Hà, khỏe ?”

 

Nguyên Tố khoác vai : “Nó với Yến Lạc đang mặn nồng lắm!”

 

gật đầu: “ , Cao Văn, trai ! Với cả chúc mừng tuyển thẳng lên cao học nhé! Thầy chủ nhiệm mà triển vọng thế , chắc chắn sẽ khoe khoang ầm ĩ với lứa học sinh bây giờ, còn lôi về diễn thuyết truyền cảm hứng nữa.”

 

Cao Văn : “Sau khi tuyển thẳng báo với thầy , thầy cũng rủ về diễn thuyết, nhưng sắp xếp thời gian nên … Mũ của dễ thương lắm.”

 

xoay xoay hai quả bông nhỏ rủ xuống hai bên mũ: “ ? Bạn cùng phòng đại học tặng đấy, nếu thích, cửa hàng online của bán, mua một cái tặng .”

 

Cậu : “Mình đội cái , tặng em gái, mua một cái giống của .”

 

lấy điện thoại : “Địa chỉ ghi là Đế Hàng nhà ? Số điện thoại của đổi chứ?”

 

“Không đổi, gửi về nhà , nhà ở…”

 

Sau khi đặt hàng, Cao Văn chuyển tiền cho , nhận: “Đã bảo là tặng mà, với Yến Lạc cho nhiều tiền tiêu vặt lắm!”

 

Cậu : “Ồ…”

 

Sau đó thì gì nhiều nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-296-guong-mat-dai-tra.html.]

 

Xem phim, ăn cơm, chụp ít ảnh, đăng lên nhóm chat một lát, tin nhắn riêng của Yến Lạc tới: “Hôm nay Cao Văn đ.á.n.h phấn ?”

 

Cao Văn đang đợi sữa cách đó xa: “Đâu .”

 

Yến Lạc : “Mấy hôm còn gặp ở Đế Đô, da mịn thế .”

 

vị trí chụp ảnh, buồn gõ chữ: “Là tấm poster đối diện phản quang đấy!”

 

Chúng hát karaoke đến tối mịt, mệt đến khản cả giọng, ai về nhà nấy.

 

Vừa về đến nhà, bảo, hôm nay cô gái ở tàu điện ngầm cùng bố đến nhà cảm ơn.

 

tháo túi đeo vai hỏi: “Sao họ Khởi ở đây?”

 

“Còn do đám cư dân mạng rảnh rỗi sinh nông nổi , để ké fame, đừng là địa chỉ, đến mộ tổ tiên cũng chúng nó đào lên .” Mẹ c.ắ.n hạt dưa , “Nhà đó mang đến bao nhiêu là đặc sản, thấy Yến Khởi nhà, cảm ơn xong là về …”

 

“Ồ, cũng mặt ở đó ?”

 

“Chứ .” Mẹ dùng đầu lưỡi khều một mảnh vỏ hạt dưa dính kẽ răng, nhổ toẹt thùng rác, “Mẹ thấy con bé đó giống con, cũng mặt nhỏ mắt to, mang cái vẻ bướng bỉnh.”

 

sờ mặt : “Thật ?”

 

Bảo giống Vân Trang và Cư thì còn , hai họ đều là đại mỹ nhân, giống họ chẳng khác nào khen xinh .

 

tùy tiện một cô gái bướng bỉnh nào đó cũng bảo giống .

 

Sao đời cũng là gương mặt .

 

Mẹ Yến nấu xong bữa tối, gọi chúng qua.

 

Lúc ăn cơm, chúng nhắc đến gia đình .

 

Mẹ Yến , cô gái ở tàu điện ngầm thoạt một chút xíu giống , nhưng chắc chắn xinh bằng .

 

với : “ đúng, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn của con thể là gương mặt đại chứ!”

 

Mẹ cầm đũa một lượt, gật đầu: “, thường ai mặt dày như con, con là Ngũ Lăng Hồng Quang.”

 

 

Loading...