Nhà bác cả chỉ là gia đình bình thường, hai vợ chồng đó vì chuyện cưới xin của họ cả mà vay mượn khắp bạn bè thích, bây giờ họ cả tù, còn để khoản nợ vay qua mạng hơn năm mươi vạn, hai ông bà thật sự đến ý định c.h.ế.t cũng .
Nhà bác xảy chuyện, bố cũng yên lòng, thứ sáu xuất viện về nhà, bàn với giúp họ một tay.
Mẹ đương nhiên đồng ý, nếu ông dám cho nhà bác cả thêm một đồng nào nữa thì sẽ ly hôn thật.
Bố nhắc đến ơn cưu mang năm xưa của bác cả, đến phát ngán, liền mang theo sổ đỏ và thẻ ngân hàng trong nhà đến nhà chị gái, chỉ để cho ông một ít tiền sinh hoạt.
về đến nhà, đối mặt chính là bếp núc lạnh tanh, và bố đang chống nạng.
Ông gãy xương cẳng chân, vẫn lành hẳn, cũng nấu cơm , chỉ thể gọi đồ ăn ngoài.
đặt cặp sách xuống, ngôi nhà tan hoang , thật sự chút phiền lòng.
Kể từ Tết, trong nhà một ngày nào yên .
là học sinh cuối cấp đó!
Không cầu hoàng đế ở nhà, ít nhất cũng cho ngủ một giấc yên chứ!
Bố cũng nhận mệt mỏi, áy náy : “Tiểu Hà, con tắm , ăn gì, bố cho con.”
liệt sofa xua tay: “Không ăn, khẩu vị.”
Rồi vỗ vỗ bên cạnh: “Bố, qua đây qua đây.”
Bố xuống.
thẳng dậy hỏi ông: “Bố thật sự giúp nhà bác cả ?”
“Tiểu Hà, con cũng thấy đó, nhà bác bây giờ thật sự khó khăn, bác con lo đến bạc cả tóc…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-56-trong-long-thay-ay-nay.html.]
“Bác năm sáu mươi tuổi , tóc bạc là bình thường ? Nhà bác nông nỗi đều là do họ cả gây , lúc họ cả c.ờ b.ạ.c, lúc vay nợ, lúc trộm đồ, nghĩ xem gia đình sẽ ? Anh vì lừa tiền mà ngay cả kết hôn giả cũng nghĩ , tại bố trả giá cho cái họa mà gây ?”
Bố cúi đầu: “Dù cũng là chị em ruột, bác con và bác gái đều tuổi, bố thể trơ mắt họ lo lắng đến phát bệnh ?”
: “Họ tuổi, bố và tuổi ? Tuy họ cả bắt , nhưng còn họ hai, họ ba ? Họ là em ruột, họ giúp ruột , trông mong chú út còn lo cho gia đình như bố giúp ?”
Bố thở dài: “Tiểu Hà, trong lòng bố thấy áy náy, nếu lúc đó bố cứng rắn trả chiếc vòng cho Cư Diên, họ cả của con cũng sẽ …”
“Bố! Anh trộm vòng tay thì cũng sẽ trộm thứ khác thôi! Bố nên thấy may mắn vì bắt nhanh như , nếu lấy tiền trộm cắp đ.á.n.h bạc, sẽ chỉ nợ nhiều hơn thôi!”
lấy một tờ giấy tính toán với ông: “Năm mươi vạn, nhà họ cũng là trả nổi! Bảo nhà họ bán nhà , họ hai, họ ba ngoài công, bác cả bác gái cũng đừng , bốn họ cộng , một tháng một hai vạn chắc là chứ? Cả nhà hai ba năm, nếu bán nhà thì thêm vài năm nữa, chẳng là thể trả hết tiền ? Nhà họ ba con trai, một thì còn hai, cần gì đến bố lo?”
Bố : “Để bố nghĩ xem.”
“Đừng nghĩ đến họ nữa, nghĩ đến ? Nghĩ đến và chị ?”
càng càng tủi :
“Tết Mỹ cùng nhà Yến Lạc, bố hộ chiếu visa cho .”
“Sau Yến Lạc Mỹ du học, cũng , nhưng nhà tiền dư cũng cửa, dù Yến Lạc hỏi cũng .”
“Chị và Cư Diên cũng chia tay , những món quà Cư Diên tặng bố vẫn chuyển tiền cho đúng …”
“Khoan ,” bố ngắt lời , “Tiểu Huân và Cư Diên chia tay ?”
“Ơ?”
Chẳng lẽ chị vẫn cho họ ?
Chịu thua, chị và Cư Diên đều giấu chuyện giỏi thế!