Chương 2: Khoảng Cách Của Những "Thói Quen"
Rời khỏi quán net, nắng Sài Gòn tắt hẳn, nhường chỗ cho những ánh đèn đường vàng vọt. Sơn tống An lên xe, phóng vèo qua mấy con hẻm tắt để kịp giờ cơm.
Vừa về đến nhà, An mắng yêu vì cái tội " với thằng Sơn quên cả lối về". Ăn vội bát cơm, nhỏ lạch bạch xách cặp sang nhà đối diện. Nhà Sơn và nhà An chỉ cách một con hẻm nhỏ, gần đến mức bên cửa sổ nhà thể tiếng tivi nhà .
"Con chào hai bác, con sang 'cứu vớt' điểm Hóa của con trai hai bác đây ạ!" – An lễ phép thưa khi thấy bố Sơn đang ở phòng khách.
Bố Sơn khà khà: "Chỉ con mới trị nó thôi An ạ. Vào , bác mới mua gọt sẵn dĩa ổi cho hai đứa đó."
An đẩy cửa phòng Sơn, đập mắt là cảnh tượng "nam thần" đang ườn sàn, tay tung tẩy quả bóng rổ lên trần nhà. Nhỏ tiến đến, dùng mũi chân đá nhẹ hông : "Dậy! Gia sư đến , tính trốn nợ hả?"
Buổi học kèm bắt đầu trong sự hậm hực của Sơn và sự nghiêm túc đến lạ của An. Thế nhưng, chỉ mười lăm phút giảng giải về sơ đồ phản ứng, An bỗng nhận một sự thật đáng sợ: Ninh Sơn hề dở Hóa, mà là thèm học. Những lỗ hổng kiến thức cố tình bày chỉ là một cái bẫy để nhỏ đây.
“Tao , chỗ cân bằng phương trình , nếu tất cả đống phía đều vô nghĩa.” – An chống tay lên bàn, giọng đầy vẻ uy quyền của một "cô giáo".
Sơn chép bài, gác cằm lên mu bàn tay, đôi mắt đen láy An chằm chằm rời.
“Ừ.” “Ừ là ? Mày hiểu ?” “Là… ừ đó.”
An cau mày, cây b.út thiên long trong tay gõ lạch cạch xuống mặt bàn: “Mày tao gì Ninh Sơn?”
“Có.” – Sơn đáp gọn lỏn, môi nhếch lên. “ mà tao thấy mày lúc tập trung trông dễ thương hơn lúc bình thường.”
“...?”
An hình mất hai giây. Tim nhỏ tự dưng lỡ một nhịp, bắt đầu đ.á.n.h trống liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Để che giấu sự bối rối, nhỏ gằn từng chữ: “Ninh. Sơn. Mày tin tao nhét nguyên quyển Hóa vô mặt mày cho mày khôn ?”
Sơn phá lên, điệu sảng khoái khiến đôi mắt híp : “Tin. mày .” “Sao mày chắc ?” “Vì mày hiền. Với cả... mày thương tao nhất mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khoang-cach-mot-canh-tay-nhung-nam-thang-chua-kip-yeu/chuong-2-khoang-cach-cua-nhung-thoi-quen.html.]
“Hiền cái con khỉ!”
An quơ quyển tập lên định đập cho thằng bạn một trận, nhưng Sơn nhanh tay hơn. Cậu chộp lấy cổ tay nhỏ, giữ c.h.ặ.t. Khoảng cách giữa hai đứa bất chợt kéo sát trong gang tấc. An thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh mát quen thuộc áo Sơn, còn Sơn thì thấy rõ từng sợi mi cong v.út của An đang run nhẹ vì thảng thốt.
Không gian tĩnh lặng đến mức rõ cả tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường. Cả hai khựng , thở vô tình chạm .
“…Buông .” – An nhỏ, giọng lạc . Sơn lập tức thả tay như điện giật. Cậu ho khan một tiếng, mặt chỗ khác, tay bối rối vò rối mái tóc vốn chẳng gọn gàng. “Xin .”
An cúi đầu, giả vờ lật lật mấy trang sách dù mắt chẳng thấy chữ nào. Tim đập nhanh một cách vô lý. Không ai thêm gì về khoảnh khắc đó, nhưng cái khí đặc quánh sự ngượng ngùng cứ thế ám quẻ suốt buổi học.
Khi kim đồng hồ điểm gần mười giờ tối, An thu dọn sách vở dậy. “Mai tao kèm nữa .” – An , cố giữ giọng thản nhiên.
Sơn giật , vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng: “Gì cơ? Mày bỏ rơi tao thật ?” “Mai tao buổi tập nhảy. Gần thi văn nghệ , nhóm tao chọn diễn chính đó.” – Nhắc đến đam mê, mắt An bỗng sáng rực lên.
Sơn nhỏ từ đầu đến chân, như thể đang hình dung cảnh một Hòa An bé nhỏ thể bùng nổ trong những bước nhảy Hip-hop mạnh mẽ. “Ừ. Hợp với mày.” “Hợp chỗ nào?” “Nhìn mày lúc bình thường hiền hiền thôi, chứ lúc mày nhảy... chắc dữ dằn lắm.”
An bật : “Mày gì mà .” “Không .” – Sơn nhún vai, đẩy cửa tiễn An đầu hẻm. “ tao đoán đúng mà.”
An chợt nhận , Sơn đoán trúng những thứ liên quan đến . Từ việc nhỏ thích uống sữa ít đá cho tới việc nhỏ cực kỳ ghét cảm giác bỏ phía .
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, An bất chợt dừng , hỏi một câu mà nhỏ giấu trong lòng từ lúc ở quán net: “Ê Sơn. Nếu ... lên đại học, tụi còn học chung nữa, mày quên tao ?”
Sơn bật , cái điệu nửa miệng quen thuộc: “Mày điên An? Đầu óc chứa mấy thứ phim ảnh sến súa hả? Hỏi gì mà ngớ ngẩn thế .”
“Thì hỏi thôi mà. Người xa mặt là cách lòng đó.” – An bĩu môi, cố dùng giọng điệu đùa giỡn để che đậy sự run rẩy trong lòng. “Lên đại học mày bạn mới, mấy em khóa xinh tươi, khi tên tao mày còn chẳng nhớ nổi chứ.”
Sơn bước tới mặt An, cúi xuống để ngang tầm mắt nhỏ, nghiêm túc đến lạ kỳ: “Nghe cho rõ nè Hòa An. Dù mày , gì, thì mày vẫn là nhỏ con phiền phức học chung với tao từ lớp 1. Cái nợ ... tao quên .”
An , nhưng hiểu trong lòng chùng xuống. Một lời hứa rõ ràng, một tương lai định hướng. “Ừ.” – An gật đầu. “Nhớ đó.”