Cảm nhận thở của Mặc Giao Vương, vô bóng dáng bắt đầu từ các nơi trong khu rừng man hoang hội tụ về, hình thái khác , tỏa yêu khí mạnh yếu đồng nhất.
Có những con sói khổng lồ lông đỏ như lửa, những con tê giác khoác cốt giáp, những con hươu khổng lồ ngũ sắc ánh mắt linh động, những con linh hầu tay dài đang đu nhảy giữa các dây leo...
Đây bộ đều là yêu tộc Bắc Huyền lưu lạc tới đây, gian nan sinh tồn.
Chúng hội tụ tới sơn động khổng lồ nơi Giang Ý và Mặc Giao Vương đang , những ánh mắt hiếu kỳ, cảnh giác, kính sợ đồng loạt tập trung lên Giang Ý.
lúc , hai đạo độn quang của tu sĩ với màu sắc khác từ xa cực tốc bay tới, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt rơi xuống phía đám yêu tộc .
Độn quang tán , lộ bên trong là hai thanh niên mặc quần áo rách rưới nhưng khó giấu phong thái tu sĩ của họ.
Khi ánh mắt của họ chạm tới Giang Ý bên cạnh Mặc Giao Vương, đầu tiên là ngẩn , ngay đó trong mắt bùng nổ ánh sáng thể tin nổi, giọng vì kích động mà mang theo tiếng nức nở.
"Giang sư tỷ?!!"
"Trời xanh ơi, thực sự thấy tiền bối còn sống !"
Hai gương mặt tuy trải qua sương gió, Giang Ý liếc mắt một cái nhận .
Tề Thiên và Phong Vô Ngân!
"Sao các ngươi ở đây?"
Giang Ý vạn vạn ngờ tới tình huống .
Hồi đó Bắc Huyền thất thủ, nàng và Triệu Thương Vân cùng về Thương Linh Tông, nàng đoạn hậu, Triệu Thương Vân theo tông chủ và mấy vị Kim Đan chân nhân, hộ tống những trúc cơ t.ử cuối cùng rời , cùng tiến về thượng cổ truyền tống trận thoát .
Sau tông chủ và mấy vị Kim Đan chân nhân đều hy sinh, chỉ còn Triệu Thương Vân và vài thuận lợi tiến truyền tống trận.
bọn họ trong quá trình truyền tống vẫn xảy sai sót, Triệu Thương Vân đẩy những khác , vết nứt gian thôn phệ, một lưu lạc tới Ly Châu, Thương Thời Tự và Lung Nhật chân quân cứu về.
Còn về phần Xích Tùng Tử, Tề Thiên, Phong Vô Ngân mấy vị trúc cơ tu sĩ , Triệu Thương Vân bọn họ chắc hẳn vô ngại, chỉ là sẽ truyền tống tới .
Kể từ khi Đạo Bia Côn Luân xuất thế, Thương Linh Tông tái kiến, các tu sĩ Bắc Huyền lưu lạc khắp nơi ở Đông Châu đều lượt tìm đến nương nhờ, duy chỉ thấy đám Xích Tùng Tử.
Bọn Triệu Thương Vân đều nhắc tới chuyện , Giang Ý cũng tưởng rằng bọn họ ...
Lúc , Tề Thiên và Phong Vô Ngân thế mà sống sờ sờ mặt nàng, tại mảnh địa tâm bí cảnh xa lạ , cùng với đám yêu tộc Bắc Huyền lưu vong !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-1028.html.]
Tề Thiên, vốn luôn sùng bái Giang Ý, coi Giang Ý là tín ngưỡng cả đời, kích động tiến lên một bước, trong mắt lệ quang lấp lánh.
"Tiền bối, cứ tưởng ngài ... ngờ ở đây..."
Lời của cảm xúc dâng trào chặn nơi cổ họng, đôi môi run rẩy, cuối cùng chỉ hóa thành một câu nhỏ nghẹn ngào.
"... Thật quá... thực sự là thật quá!"
Giang Ý gật đầu với hai , ngay đó sang Mặc Giao Vương, một nữa khom đại bái.
"Vãn bối đa tạ Mặc Giao Vương chiếu cố t.ử Thương Linh Tông !"
Giang Ý thẳng .
"Ngoài , thông báo cho Triệu Thương Vân và Ngọc Hủy bọn họ, còn xin Mặc Giao Vương phái tiếp ứng một chút, đợi bọn họ đều tới , chúng cùng thương nghị rời khỏi bí cảnh."
Lúc cách thời điểm bí cảnh đóng còn hai mươi bốn ngày, về mặt thời gian kịp.
Mặc Giao Vương gật đầu một cái, yêu tộc thực sự thích lúc nào cũng hóa thành hình , tất cả những gì Giang Ý tìm hiểu đều thể tìm hiểu từ Tề Thiên và Phong Vô Ngân, Mặc Giao Vương liền gì thêm, dẫn đầu chúng yêu rời .
Tề Thiên và Phong Vô Ngân chạy tới mặt Giang Ý, kích động đến mức năng lộn xộn.
Giang Ý ngắt lời họ: "Ở đây chỉ hai các ngươi ? Còn những khác ?"
Phong Vô Ngân dùng sức gật đầu: "Có, đều , đưa ngài gặp !"
Chương 492: Cố nhân trùng phùng
Tề Thiên và Phong Vô Ngân lúc đều mới chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong, kết Đan.
Nơi tuy linh khí nồng nặc, nhưng bởi vì thiên đạo pháp tắc chỉnh, đột phá cảnh giới ở đây, khó hơn lên trời.
Giang Ý thể cảm nhận , bọn họ nếu rời khỏi bí cảnh, bao lâu nữa là thể tự nhiên mà kết Đan, cũng coi như là tích lũy thâm hậu.
Ba rẽ trái rẽ , tới một hồ nước rừng rậm bao quanh, đất trống ven hồ dựng mấy gian nhà gỗ, thể thấy là lấy nguyên liệu tại chỗ.
Trên mái tranh của một gian nhà gỗ, một con Xích Diễm Kim Kê đầy thần khí đang hiên ngang lẫm liệt đó, nhà gỗ, một tu sĩ trẻ tuổi mặc trường bào đang nhỏ nhẹ khuyên nhủ con Xích Diễm Kim Kê.