[Không CP] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 1259

Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:41:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Sâu trong Vô Nhai Hải, bóng dáng Xung Hòa Đạo Quân lặng lẽ hiện .

Ông hề sự reo hò phía hướng Trấn Ma Quan ảnh hưởng, ngược sắc mặt trầm xuống, ánh mắt xuyên thấu qua ma triều đang rút lui, về nơi sâu hơn.

Một lát , gian d.a.o động tiếng động, hai vị Hợp Thể đạo quân khác xuất hiện bên tả hữu Xung Hòa Đạo Quân.

Một vị là Diệu Vi Đạo Quân của Thanh Vi Kiếm Tông, tố y thanh lãnh.

Vị còn là Thủ Chân Đạo Quân của Thái Sơ Kiếm Tông, diện dung cương nghị.

"Thế nào?" Xung Hòa Đạo Quân trầm giọng hỏi.

Diệu Vi Đạo Quân giọng điệu ngưng trọng, "Sự chấn động của Thanh Long chi trụ tăng mạnh , duy trì trận , tiêu hao đối với Thiên Trụ bản nguyên vượt xa dự kiến."

Thủ Chân Đạo Quân thở dài, "Phía Bạch Hổ và Chu Tước chi trụ cũng tình hình tương tự, mấy lạc quan."

Diệu Vi Đạo Quân cúi đầu bấm tay tính toán, đôi lông mày lộ rõ vẻ lo âu sâu sắc, "Cứ theo tốc độ ... Sơn Hải Giới e rằng trụ nổi vạn năm, nhiều nhất là ba ngàn năm sẽ vì Thiên Trụ sụp đổ mà phá diệt."

Thủ Chân Đạo Quân tuyệt vọng nhắm hai mắt , "Sức mạnh hộ trì giới vực khi trấn áp ma triều, rút tỉa chính là lực lượng căn cơ của Thiên Trụ."

Trên mặt Xung Hòa Đạo Quân lộ một nụ đắng chát tột cùng, phỏng đoán nhất trong lòng ông chứng thực.

"Chẳng trách hộ giới đại trận uy năng chấn nhiếp cổ kim như , vứt bỏ phong tồn, hóa cái giá trả là gia tốc sự sụp đổ của Thiên Trụ, uống rượu độc giải khát!"

Diệu Vi Đạo Quân gật đầu, "Cửu Đỉnh Định Giới là vô thượng thần trận để chống loạn lưu ngoài vực, định giới vực bình chướng. Dùng nó để trấn áp ma khí sinh sôi bên trong giới vực... thật sự là dùng b.úa tạ g.i.ế.c gà. Ngươi và đều hiểu rõ, trận thế dù mạnh đến cũng chỉ thể trấn áp trì hoãn, thể thực sự nhổ tận gốc ma khí. Ma căn trừ, nguồn cơn dứt, chặn càng c.h.ặ.t, ngày phản phệ, e rằng sẽ càng dữ dội."

Thủ Chân Đạo Quân , phát một tiếng lạnh, "Dục vọng con diệt, ma triều dứt. Đây là tuần của thiên đạo, là nghiệt quả của lòng khó đoán. Mạnh như Cửu Đỉnh, cũng chẳng qua là trì hoãn tiến trình hủy diệt, chứ cung cấp đạo giải quyết thực sự. Cục diện ... vô giải!"

"Chúng kết cục, vì ở đây hao phí tâm thần vô ích, chi bằng mỗi an bài mệnh của . Tranh thủ thời gian nâng cao tu vi, dốc lực chuẩn chuyện phi thăng , đây mới là 'sinh lộ' duy nhất."

Dứt lời, hình Thủ Chân Đạo Quân khẽ lay động, hóa thành một đạo kiếm quang sắc lẹm, x.é to.ạc nước biển biến mất tăm tích.

Diệu Vi Đạo Quân sâu Xung Hòa Đạo Quân một cái, cũng gì thêm, hình lặng lẽ biến mất.

Xung Hòa Đạo Quân thở dài một tiếng thu ánh mắt, tâm huyết dâng trào, quyết định tới Côn Luân Quan nơi Giang Ý đang ở một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-1259.html.]

 

Chương 618: Thiên địa cùng ngủ

Bóng dáng Xung Hòa Đạo Quân lặng lẽ xuất hiện trung Côn Luân Quan, ánh mắt quét qua thành trì hình bát quái bước đầu quy mô bên .

"Mở sinh cơ trong tuyệt cảnh, khó đắc." Xung Hòa Đạo Quân thấp giọng thốt một câu, hình khẽ động, liền như một phiến hồng vũ phiêu lạc xuống.

Đại trận và phòng hộ quanh Côn Luân Quan, đối với ông mà đều bất kỳ tác dụng gì, ngay cả Chiêu Minh và Diệu Linh đang tuần tra biển cũng hề nhận thấy vị đạo quân tới thăm.

Xung Hòa Đạo Quân thẳng tới gốc T.ử Khung Cổ Thụ ở trung tâm hòn đảo. Cổ thụ cảm ứng hạo hãn đạo vận ẩn chứa vị khách mời mà đến , tán cây khổng lồ gió tự động, cành lá xào xạc, những cánh hoa tím nhạt như mưa bụi lả tả rơi xuống, vây quanh đạo quân, mang theo vẻ cận và kính ý.

Trên mặt Xung Hòa Đạo Quân lộ một tia ôn hòa, khẽ gật đầu với cổ thụ xem như chào hỏi, đó về phía Giang Ý đang khoanh chân gốc cây.

Giang Ý đang ngưng thần nhắm mắt, ngũ hành pháp lực luân chuyển ngừng, cuồn cuộn đổ ngọn dây leo màu xanh đang bén rễ đại địa mặt.

Lá mây khẽ run rẩy, đó lưu chuyển từng đốm toái mang, những toái mang đó cứng đầu như đá tảng khó lòng luyện hóa, sự thẩm thấu pháp lực của Giang Ý vô cùng gian nan chậm chạp.

Xung Hòa Đạo Quân lẳng lặng một lát, trong mắt rõ.

Ông hề lên tiếng quấy rầy, chỉ tùy ý giơ tay lên, những ngọn cỏ xung quanh, những giọt sương sớm ngưng kết lượt rời khỏi phiến lá, hội tụ về phía ông.

Trong chớp mắt, một giọt sương thuần khiết trong vắt, bên trong dường như ẩn chứa một phương thiên địa nhỏ bé liền lơ lửng nơi đầu ngón tay ông.

Ông b.úng ngón tay, khẽ b.úng một cái về phía mây Thanh Tiêu.

Giọt sương lặng lẽ rơi một phiến lá non mới sinh, giọt sương khẽ lăn lá, âm thầm thấm mây xanh biếc.

Bất chợt, một luồng khí tức hạo đại bình hòa, ẩn chứa sinh cơ vô tận và thiên địa chí lý bùng nổ rầm rầm trong cơ thể Thanh Tiêu!

Tựa như mưa xuân, nhuận vật vô thanh.

Nó khéo léo bao bọc lấy những mảnh vỡ Định Giới Thần Quang ngoan cố , dùng đại đạo chi lực nhu hòa nhưng thể kháng cự của , trong nháy mắt tan rã lớp vỏ kiên bất tồi bên ngoài mảnh vỡ.

Những mảnh vỡ vốn cứng đầu như đá tảng khó luyện hóa, trong chớp mắt hóa thành từng luồng định giới chi lực tinh thuần vô cùng, tựa như suối nhỏ róc rách, mỹ và trôi chảy hòa nhập từng tấc mạch lạc trong mây Thanh Tiêu.

 

Loading...