[Không CP] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 759

Cập nhật lúc: 2026-01-22 14:48:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được chân nhân, tiểu nhân đều giới thiệu xong cho ngài , Lăng Hư Kiếm Tông chúng chỉ cần là chân nhân kỳ Kim Đan, đều bắt buộc xin gia nhập một các, ngài xem ngài hứng thú với các nào, tiểu nhân sẽ giảng cụ thể cho ngài về điều kiện nhập các và nội dung khảo hạch.”

La Tinh Văn nhiệt tình, Giang Ý gãi gãi góc trán : “Có ngươi còn quên mất Lưu Vân các ?”

Dứt lời, La Tinh Văn lập tức trợn to mắt, thể ngả , một nữa đ.á.n.h giá Giang Ý từ đầu đến chân.

Ánh mắt giống như đang , một tu sĩ Kim Đan trẻ tuổi đầy triển vọng như , phế như thế chứ?

“Ngài... ngài thực sự Lưu Vân các? Đó chẳng là...”

Nơi tụ tập của phế vật Lăng Hư Kiếm Tông!

Vào Lưu Vân các, coi như cơ bản là phế , đám lười biếng cả ngày ở núi gì cả, luyện kiếm cũng là bữa đực bữa cái, gặp các kiếm các khác khiêu khích, giờ đều chỉ trừ cho qua chuyện.

Hoặc thì là ‘ , ngươi mạnh nhất, ngươi oai nhất, cam bái hạ phong’, đó đút tay túi thẳng.

Quá đáng nhất là, họ dùng kiếm của để thái rau nướng thịt, hiếm lắm mới đ.á.n.h với , kiếm còn dính lá rau, nồng nặc mùi tỏi.

La Tinh Văn cũng , ý nghĩa của việc Lăng Hư Kiếm Tông luôn để kiếm các tồn tại là gì.

Giang Ý thong thả đút tay túi, khuỷu tay chống lên quầy hàng, La Tinh Văn nhiều như , nàng buồn ngủ ngáp một cái.

La Tinh Văn trố mắt , khi thấy Giang Ý ngáp xong, thái độ đột ngột đổi, nhanh nhẹn lấy từ quầy một miếng thẻ gỗ cũ kỹ và một cái túi trữ vật.

“Từ đây rẽ trái, cách sơn môn xa nhất, nơi nào thấy cây cối tươi rậm rạp nhất chính là nơi Lưu Vân các tọa lạc, ngài nếu ngửi thấy mùi thịt nướng, thấy câu cá, hoặc là ngủ gốc cây, thì chắc chắn sai , Lưu Vân các chủ lười tiến hành khảo hạch nhập các, cứ trực tiếp , ngài thong thả!”

 

Chương 375: Chốn tiêu d.a.o (Cầu phiếu tháng)

Giang Ý vốn dĩ còn cảm thấy Lăng Hư Kiếm Tông giống như một doanh trại tị nạn, mấy phù hợp với tưởng tượng về kiếm tông trong lòng nàng.

La Tinh Văn kể như , nàng đột nhiên cảm thấy nơi náo nhiệt hơn Huyền Anh Kiếm Tông lạnh lẽo nhiều, qua, Lăng Hư Kiếm Tông đều là một đám chân tính tình.

Giống như La Tinh Văn , thẳng thẳng về.

Ấn tượng ban đầu khá !

Giắt miếng thẻ gỗ cũ kỹ tượng trưng cho Lưu Vân các , Giang Ý thuận theo hướng La Tinh Văn chỉ dẫn, rời khỏi quảng trường Nội vụ đường bụi mù mịt, kiến trúc thô kệch như những căn lều tạm bợ .

Dọc đường nàng thấy những ngọn núi khác, mặc dù vẫn mang theo cái khí chất ‘ câu nệ tiểu tiết’ thậm chí là ‘đập nồi dìm thuyền’ đặc trưng của Lăng Hư Kiếm Tông, nhưng dù cũng một quần thể kiến trúc xiêu xiêu vẹo vẹo nương theo thế núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-759.html.]

mà!

Khi nàng đặt chân lên Vân Diểu phong thuộc về Lưu Vân các, cảnh tượng mắt khiến nàng tự chủ mà dừng bước một lát.

Nếu các ngọn núi khác là lơ là chăm sóc, lâu ngày tu sửa, thì Vân Diểu phong chính là nguyên thủy và hề chạm khắc.

Dưới chân núi căn bản thấy bất kỳ tấm biển chỉ dẫn lối rõ ràng nào, càng miễn bàn đến những con đường hồn.

Cây cối sinh trưởng tùy ý bao nhiêu năm chen chúc với , dây leo quấn quýt lấy những cây thô tráng, cỏ dại bụi rậm mọc điên cuồng trực tiếp nhấn chìm chân núi, tạo thành một bức tường xanh kín mít, căn bản rõ tình hình bên trong rừng.

Đừng là kiến trúc, ngay cả một con đường t.ử tế cũng .

Nếu miếng thẻ gỗ tay đang phát sáng, chứng tỏ đến phạm vi đại trận của Vân Diểu phong, nàng còn tưởng khỏi Lăng Hư Kiếm Tông chứ.

Giang Ý chọn một nơi bụi rậm tương đối thưa thớt, gạt vài sợi dây leo rủ xuống, lách trong khu rừng đầy tính hoang dã .

Ánh sáng trong rừng những tầng tầng lớp lớp lá cành che khuất trở nên tối tăm, trong khí thoang thoảng mùi cỏ cây và bùn đất nồng đậm, thỉnh thoảng tiếng chim hót côn trùng kêu, nhưng càng tôn lên vẻ thâm u tĩnh mịch của nơi , dường như cách biệt với nhân gian.

 

Chương 328:

Nàng gian nan lội qua đám cành lá dây leo chừng nửa tuần , đang thầm nghĩ nếu cứ tiếp như liệu lạc phương hướng , thì thần thức dò xét thấy trong bụi cây phía .

Không lâu , một bóng chậm rãi từ trong bóng tối lắc lư .

Đó là một nam tu sĩ trẻ tuổi, tu vi khí tức ở Kim Đan trung kỳ, trạng thái của khớp với những lời miêu tả đầy chê bai của La Tinh Văn về Lưu Vân các.

Đầu tóc rối bời như ổ gà, đỉnh đầu còn dính vài chiếc lá khô và vụn cỏ, hình như mới bò dậy từ xó xỉnh nào đó.

Quần áo cũng mặc bao lâu giặt giũ, chiếc kiếm bào bằng chất liệu thượng hạng khoác lỏng lẻo , mấy chỗ còn dính những vết nước cỏ và bùn đất đáng ngờ, vạt áo mở rộng, lộ lớp áo trong cũng nhăn nhúm như cũ, cả toát một mùi vị lôi thôi kiểu ‘lười dọn dẹp’ và ‘ màng thế sự’.

Hắn nheo mắt , đại khái là ánh sáng thưa thớt rọi xuống từ kẽ lá cho thoải mái, ánh mắt mờ mịt lờ đờ, giống như vẫn tỉnh táo giấc ngủ dài.

Nhìn thấy Giang Ý chắn phía , miễn cưỡng mở một con mắt, ánh mắt đầu tiên là mờ mịt quét qua nàng, cuối cùng dừng ở miếng thẻ gỗ cũ kỹ tay nàng.

“... Ồ,” phát tiếng mũi mang theo cơn buồn ngủ nồng đậm, “Người mới đến?”

Giang Ý bộ dạng và trạng thái của đối phương, nhất thời nên trưng biểu cảm gì cho .

 

Loading...