Oanh oanh oanh!
Tiếng nổ cực đại vang dội sơn cốc, còn mãnh liệt hơn bất kỳ nào đó!
Hoa Vô Kỳ giống như một con diều đứt dây, sóng cuồng của vụ nổ hất văng xa, lăn lộn va màn sáng phòng hộ, nặng nề rơi xuống đất.
Ánh sáng tan , khói xanh lượn lờ.
Chỉ thấy Hoa Vô Kỳ chật vật bò bên rìa lôi đài, bộ kiếm bào màu đỏ sẫm phô trương phong lưu thiêu đến rách nát thê t.h.ả.m, mái tóc vốn chải chuốt kỹ lưỡng nướng đến xoăn tít vàng khè, mặt càng dính đầy bụi bặm và vết đen, chật vật chịu nổi.
Ngoài sân là một mảnh im lặng như tờ.
Cho đến khi một giọng thanh thúy vang dội ngây thơ vô phá vỡ sự trầm mặc.
“Thế thì , chỉ rốn rửa sạch, mà cả đều cháy khét luôn ! Thật là xí!”
Các t.ử xung quanh đầu tiên là ngẩn , ngay đó bộc phát tiếng nhạo kinh thiên động địa!
Ngoại trừ những lớn, còn nhiều đột nhiên im lặng, đặc biệt là những kiếm tu của các đại kiếm các chuẩn lên đài phía , cũng như các Nguyên Anh Kiếm Quân đang xem chiến giữa sườn núi.
Mấy trận , Giang Ý và Chiêu Minh đều quá mức khéo léo, từng thể hiện thực lực thực sự, và sự chú ý của đại đa đều dồn Chiêu Minh, mà xem nhẹ thanh Diệu Linh kiếm cũng là linh kiếm trong tay Chiêu Minh.
Chương 344:
, hai chiêu Cửu Trọng Phượng Ảnh thể hiện đầy đủ sự phối hợp thiên y vô phùng giữa hai thanh kiếm của Giang Ý, cũng như thực lực của Diệu Linh thua kém Chiêu Minh.
Linh kiếm mạnh mẽ như , tu sĩ Kim Đan bình thường một thanh thầm trong lòng .
Nàng thế mà tận hai thanh, còn thể phối hợp, còn thể bổ trợ, còn thể tự chiến đấu!
Chua! Chua quá mất!
Nguyên Anh Kiếm Quân cũng chua, chua đến mức mặt mày biến dạng, lời cũng nữa.
Tuyệt Ảnh Kiếm Quân cũng chẳng còn gì để , loại thời điểm ít thì sẽ sai, ông định để Giang Ý nghỉ ngơi một chút, cũng để những khác điều chỉnh tâm thần, kết quả liền thấy Giang Ý thuần thục bấm động pháp quyết, giáng xuống một trận mưa xuân đỉnh đầu Chiêu Minh.
Những sợi mưa lất phất mang theo sinh khí bàng bạc, nhanh ch.óng bổ sung tiêu hao của Chiêu Minh, Mộc linh lực bàng bạc đến mức khiến khớp xương bả vai và đỉnh đầu Chiêu Minh mọc những nhánh trúc nhỏ xíu.
Diệu Linh kiếm nhanh ch.óng hấp thu Mộc linh khí từ Chiêu Minh, bổ sung tiêu hao của bản .
Trong một tràng tiếng hít khí lạnh, Tuyệt Ảnh Kiếm Quân trừng mắt thật lớn, thế mà còn thể ?
Nàng còn cả trị liệu nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-795.html.]
Ngự Yêu Sư của Bắc Huyền thần kỳ đến mức ?
“Được , Tuyệt Ảnh sư thúc, xin hãy tiếp tục, đang vội thời gian.”
Giang Ý ngáp một cái thật dài.
Tuyệt Ảnh về phía mấy của các kiếm các còn lên sân, ngoại lệ, sắc mặt mỗi bọn họ đều ngưng trọng, còn chút tự tin phách lối như lúc đầu nữa.
Bọn họ, đều bắt đầu nghiêm túc !
Chương 396: Dắt mũi chơi (Cầu nguyệt phiếu)
“Trận thứ tư, Thiên Nhạc Các, Thạch Chấn.”
Một đại hán cao tám thước, như một ngọn núi nhỏ di động từ trong đám nhảy vọt lên, oanh một tiếng nện xuống giữa sân, mặt đất đều rung chuyển, đeo lưng một thanh trọng kiếm huyền thiết lưỡi, to bằng cánh cửa, trông cực kỳ nặng nề.
“Thiên Nhạc Các Thạch Chấn, thỉnh chỉ giáo!”
Giọng vang dội như sấm, chấn đến mức màng nhĩ Giang Ý u u tác hưởng.
Giang Ý nâng mí mắt lên, liếc gã hán t.ử như tháp sắt , thong thả với Chiêu Minh: “Người càng thiếu cái gì thì càng thích khoe khoang cái đó, ngươi xem rõ ràng thể bộ lên, cứ oanh một tiếng nhảy lên, chứng tỏ pháp của gì.”
Khóe mắt Thạch Chấn giật giật.
Giang Ý tiếp tục : “Cái gã trông vẻ sức lực lớn lắm, đừng đ.á.n.h cứng, lấy nhu khắc cương, dắt mũi chơi , đợi hết sẽ tự xuống thôi.”
“Giang sư , còn đang ở đây đó!”
Trước mặt mà dắt mũi chơi, thích hợp ? Thật sự coi dễ lừa chắc?
Giang Ý nhướng mày với Thạch Chấn, mở miệng nữa, thế mà còn từ trong túi trữ vật lấy một cuốn 《Trung Châu Bác Vật Chí》 lật xem.
Lông mày đen thui thô kệch của Thạch Chấn xoắn thành một cục, Chiêu Minh tay cầm Diệu Linh kiếm, khẽ gật đầu với Thạch Chấn, đáp lời ‘thỉnh chỉ giáo’ đó của .
“Hê! Khá lắm tiểu t.ử!”
Thạch Chấn nhảm nữa, gầm nhẹ một tiếng, cơ bắp nổi cuộn lên, như một con cự tượng man hoang giẫm nát phiến đá mặt đất, hai tay siết c.h.ặ.t trọng kiếm, một đường quét ngang cuồng bạo cuốn lên phong bão vụn đá ngập trời, mang theo khí thế đập nát núi non hung hăng nện về phía Chiêu Minh.
Băng Sơn Thế!
Đệ t.ử vây xem lập tức xôn xao.
“Mẹ ơi! Cái mà trúng thực thì sắt cũng đập bẹp!”