Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 364: Trả Hết Lại Cho Tôi!

Cập nhật lúc: 2026-04-03 08:30:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Vân Chiêu dứt lời, Thôi Chiêm Tiên trừng mắt cô chằm chằm một lúc lâu. Tiếc , Cảnh Vân Chiêu chẳng thèm ném cho ông một cái nào, dứt khoát sai đuổi Tôn Nhan và Thôi Quân khỏi cửa.

 

Thắng vua, thua giặc. Đã chiến thắng mặt bao nhiêu , cô đương nhiên quyền bắt họ thực hiện giao ước!

 

Hai họ đuổi đến tận ngã tư đường, nơi đông đảo hiếu kỳ đang vây quanh.

 

"Khoan !" Khi Thôi Quân chuẩn lên xe, Kỷ San San bất ngờ lao , chạy đến mặt : "Thôi Quân! Anh xin gia đình !"

 

Vừa thấy mặt Kỷ San San, Thôi Quân lập tức liên tưởng đến những vết bầm tím mặt : "Cô điên ? Biến !"

 

Nghe thấy câu , Kỷ San San như một kẻ mất trí, lao x.é to.ạc quần áo Thôi Quân. Trong tay cô nàng lăm lăm sẵn một lưỡi d.a.o lam, khiến những chứng kiến há hốc mồm, chẳng ai dám gần can ngăn.

 

Chỉ trong chớp mắt, quần áo từ trong ngoài của Thôi Quân cô nàng rạch cho tả tơi. Không dừng ở đó, giây tiếp theo, cô nàng lao thẳng đến mặt Tôn Nhan, chằm chằm cổ cô , thò tay giật đứt sợi dây chuyền.

 

"Mấy thứ đều là do mua!" Kỷ San San gào lên tức tưởi.

 

Trước đây, để lấy lòng Thôi Quân, cô nàng đặc biệt mua một sợi dây chuyền nữ, nhờ Thôi Quân tặng cho Tôn Nhan như một cách thể hiện thiện ý hòa giải.

 

Nào ngờ, Tôn Nhan nhận quà xong vẫn "trở mặt như trở bàn tay", khiến cô nàng càng thêm chướng mắt.

 

Cả chiếc đồng hồ, điện thoại của Thôi Quân, chiếc áo khoác nữa, đều là quà cô nàng cất công chọn lựa trong những dịp lễ tết. Bây giờ, cô nàng đòi cho bằng sạch!

 

Cô nàng thích Thôi Quân, bây giờ vẫn còn thích. Thôi Quân thể ức h.i.ế.p cô nàng, phớt lờ cô nàng, nhưng tuyệt đối phép đụng đến cha trai của cô. Hôm qua trai vì cô mà đ.á.n.h với Thôi Quân, hôm nay tống cổ ngoài, đối diện với đồng nghiệp chắc chắn sẽ ngẩng mặt lên !

 

Hôm nay ánh mắt cha cô nàng chan chứa sự thất vọng, cô nàng bao giờ cảm thấy hoảng sợ đến thế.

 

Lúc theo đuổi Thôi Quân thành, cô nàng cũng buồn đấy, nhưng cảm giác đó khác biệt với sự tuyệt vọng lúc rạng sáng, khi chứng kiến trai đuổi . Cứ như thể bầu trời sắp sập xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-364-tra-het-lai-cho-toi.html.]

 

Đã thế, Thôi Quân vẫn còn lớn tiếng mắng mỏ, gọi cô nàng là đồ thần kinh, là kẻ chanh chua, cha cô bẽ mặt.

 

Nếu gọi cô là kẻ chanh chua, thì cô sẽ cho thấy thế nào là "chanh chua" thực sự!

 

Vì cha , cô nàng cũng quyết đoạn tuyệt với !

 

Sau khi giật bộ đồ đạc của , Kỷ San San quên dằn mặt: "Về nhà nhớ trả nốt cái máy tính cho ! nhà các thiếu tiền, thì đừng xài đồ của nữa!"

 

Chơi lầy đến cùng, tiễn Phật tiễn tận Tây Thiên.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Nói xong những lời đó, Kỷ San San quệt nước mắt, bước về phía cha , lóc nức nở.

 

Thôi Quân thực sự cho bẽ mặt ê chề, hận Kỷ San San đến thấu xương.

 

Tôn Nhan càng thê t.h.ả.m hơn. Thôi Quân xe đưa rước, nhưng cô thì . Bởi Thôi Chiêm Nguyên hạ quyết tâm đuổi cô khỏi nhà họ Thôi, nên giờ cô chỉ thể lóc cóc cuốc bộ trạm xe buýt. Sau cũng chỉ đành nương náu ở trường học, tự lực cánh sinh kiếm tiền đóng học phí, trang trải cuộc sống.

 

Chính viễn cảnh tương lai mịt mờ, bi đát đó càng khoét sâu thêm sự uất hận trong lòng cô .

 

Đôi mắt như phóng hỏa, cô ghim c.h.ặ.t cái tên Cảnh Vân Chiêu mang đến cho nỗi nhục nhã ê chề sâu trong tâm khảm. Nghiến răng ken két, bóng lưng cô khuất dần khỏi tầm mắt , từng bước chân trĩu nặng là từng lời nguyền rủa cay độc vang lên trong tâm trí.

 

"Cảnh Vân Chiêu, khi dặn xin cô. Mặc dù cũng chẳng rõ cần xin điều gì, nhưng tóm là... xin cô nhé!" Kỷ San San sụt sịt nấc lên từng hồi.

 

Cô nàng đang thất tình mà!

 

Thất tình còn xin Cảnh Vân Chiêu, quả thực đời còn chuyện gì bi t.h.ả.m hơn thế!

 

 

Loading...