Nghe Cam Cẩn Thần xong, sắc mặt Cảnh Vân Chiêu trở nên âm trầm.
"Tớ thật hiểu nổi bố nghĩ cái gì nữa. Tiêu Hải Thanh dù thế nào cũng là con gái ruột của chú . Chú đưa con gái lên thành phố Ninh là lẽ đương nhiên, nhưng ít cũng tìm một ngôi trường t.ử tế chứ. Đằng chọn trúng một ngôi trường chẳng gì. Tớ đặc biệt nhờ bố dò hỏi mới , trường đó là trường tư thục, bên trong ít những ấm cô chiêu nhà đến mức đại phú đại quý nhưng tiền hơn những gia đình bình thường!" Cam Cẩn Thần cũng phẫn nộ kém.
Lúc , trong đầu Cảnh Vân Chiêu đang tỉ mỉ hồi tưởng chuyện. Cô phát hiện việc nhà họ Tiêu chuyển sự sai lệch so với kiếp .
Kiếp , Kiều Hồng Diệp vẫn luôn ở trường, khi về nhà cũng nhắc đến Tiêu Hải Thanh ít . Bởi , cô thể khẳng định chắc chắn rằng Tiêu Hải Thanh vẫn luôn sống ở huyện Hoa Ninh, mãi cho đến khi thi đỗ một trường Đại học ở Kinh đô.
nếu quỹ đạo của kiếp là , thì tại hiện tại xuất hiện biến ?
Cảnh Vân Chiêu thầm giật , lẽ nào là vì cô ?
"Sao các báo cho tớ sớm hơn?" Cảnh Vân Chiêu cũng chút bối rối.
"Tiêu Hải Thanh cất công xin nghỉ thì chắc chắn là việc vô cùng quan trọng. Dù cũng chẳng đổi gì, nên cứ đợi về ." Cam Cẩn Thần giải thích thêm.
"Chị họ, chị xem Hải Thanh bây giờ? Em hiện tại đang sống cùng bà kế và đứa em trai cùng cha khác . Như chẳng mỗi ngày đều sẽ con họ ức h.i.ế.p ? Hơn nữa, cái ngôi trường tồi tàn đó loạn cào cào như , Hải Thanh chắc chắn thể an tâm học hành !" Tô Sở bĩu môi, vô cùng sốt ruột.
Trước đây khi Tiêu Hải Thanh ở huyện Hoa Ninh, cô vẫn luôn sống trong căn nhà cũ của quá cố, ít khi chạm mặt kế và em trai, nên dù ưa , những cuộc xung đột cũng ít xảy .
Bây giờ thì khác , ở thành phố Ninh, Tiêu Hải Thanh lấy một bạn, chính kế kìm kẹp, cảnh chắc chắn hề .
Cảnh Vân Chiêu cũng cảm thấy phiền não, nhất là khi nghĩ đến việc chính thể ảnh hưởng đến tương lai của Tiêu Hải Thanh, sự áy náy trong cô càng thêm sâu sắc.
Tiêu Hải Thanh kiếp sống phóng khoáng, từng kết hôn vài , nhưng những chồng đều lượt qua đời. Dù cô vì Hải Thanh trở thành "góa phụ đen" trong miệng đời, nhưng nụ rạng rỡ, ngạo nghễ của cô mặt báo, cô cảm nhận Hải Thanh sống một cuộc đời vô cùng tùy hứng.
Còn bây giờ, sự việc chệch khỏi quỹ đạo, cuộc sống của cô sẽ đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-367-vuon-len-lam-chu.html.]
Cảnh Vân Chiêu thầm lắc đầu, nghĩ mãi .
Cô bước phòng, gọi điện cho Tiêu Hải Thanh. đáng tiếc, đầu dây bên luôn trong trạng thái máy bận, máy.
Phải đến hơn nửa giờ , cô mới nhận cuộc gọi .
"Bạn yêu, bận xong việc hả?" Ở đầu dây bên , vẫn là chất giọng tươi sáng, rạng rỡ của Tiêu Hải Thanh, nhưng Cảnh Vân Chiêu vài phần gượng gạo và khàn đặc.
Cũng chẳng rõ là đúng ở điểm nào, tóm là khác hẳn ngày thường.
"Chuyện là thế nào?" Cảnh Vân Chiêu mở miệng hỏi thẳng.
Tiêu Hải Thanh khựng một nhịp: "Yên tâm , cũng chẳng vấn đề gì to tát , chỉ là đổi một môi trường sống khác thôi mà. Còn thì , công việc xử lý xong xuôi hết ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Tiêu Hải Thanh, chẳng từng sẽ bảo kê cho tớ ? Thế nào, mới qua một năm phủi m.ô.n.g bỏ ? Cậu đường , nhưng ít cũng cho tớ một lời giải thích chứ?" Giọng Cảnh Vân Chiêu lạnh tanh, khiến khỏi lạnh sống lưng.
Tiêu Hải Thanh gãi gãi đầu: "Tớ là từng bảo kê , nhưng cũng cần tớ bảo kê..."
"Nói rõ ràng , rốt cuộc bây giờ là thế nào." Thái độ của Cảnh Vân Chiêu vô cùng kiên quyết.
Tiêu Hải Thanh thở dài một ở đầu dây bên : "Thật tình, tớ ngay là tớ cãi mà..."
"Bố tớ nhận một dự án lớn, nhà tớ từ nay xem như vươn lên chủ . Bố tớ vui quá nên mua luôn một căn nhà thành phố Ninh, cũng thể vứt bỏ đứa con gái là tớ ở huyện Hoa Ninh đúng ?"
"Còn trường học thì ? Tớ Cam Cẩn Thần một ngôi trường chẳng gì." Cảnh Vân Chiêu tiếp tục chất vấn.