Trên gương mặt Tiêu Hải Thanh tuyệt nhiên biểu lộ chút bất ngờ vui sướng nào, chỉ hững hờ đáp một câu: "Con ."
Thấy thái độ lạnh nhạt, dửng dưng của con gái, Tiêu Đạo An bỗng cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Trong lòng ông dấy lên sự hài lòng thái độ của Hải Thanh, nhưng đồng thời nảy sinh sự tự trách vì bấy lâu nay quá thiếu quan tâm đến con bé.
Ngẫm nghĩ một lát, Tiêu Đạo An chợt lên tiếng: "Bố một thẻ hội viên ở trường đua ngựa, ngày mai con và các bạn cứ theo bố đến đó dạo chơi xem ."
Giang Dung , trong mắt lập tức lóe lên tia bất mãn giấu giếm.
Trường đua ngựa mà chồng bà nhắc tới thuộc hàng quý tộc, những kẻ lui tới đó nếu đại phú thì cũng là đại quý. Người bình thường dù rủng rỉnh tiền bạc, nhưng nếu sở hữu thẻ hội viên thì cũng chẳng thể nào bước chân cửa.
Mới sáng nay chồng còn hứa hẹn ngày mai sẽ đưa bà và Tuấn Tuấn cùng , giờ thì , chớp mắt một cái, món hời rơi tõm tay Tiêu Hải Thanh?
"A Dung, sẽ đưa em cùng nhé!" Tiêu Đạo An thêm.
Sự bất mãn trong lòng Giang Dung bỗng chốc dập tắt nghẹn ứ, chẳng còn chút đường lùi nào để phản đối.
Thế nhưng, nhóc tì kháu khỉnh cạnh, đến ngựa, liền chu môi phụng phịu: "Bố ơi, con xem ngựa! Con cũng cưỡi ngựa cơ!"
Tiêu Đạo An chút bất đắc dĩ: "Lần bố nhất định sẽ đưa con nhé! Tuấn Tuấn ngoan nào..."
Tuy ông sở hữu thẻ hội viên, nhưng một kéo theo quá nhiều cùng trông cũng chẳng mặt cho lắm. Hơn nữa, ông đến đó cốt là để giao thiệp với những bậc lão làng sành sỏi thương trường, khu vực dành cho lớn và trẻ em phân định rạch ròi. Nếu đưa Tiêu Tuấn Nhất cùng, lúc đó ai sẽ là trông chừng thằng bé? Hải Thanh ? Điều đó tuyệt đối là thể nào.
Tiêu Tuấn loại khỏi danh sách, lập tức òa ăn vạ, kêu la ầm ĩ.
Thức ăn trong miệng thằng bé vẫn còn nhét đầy ứ, thoáng chốc nước mắt nước mũi tèm lem hòa trộn , khuôn mặt vốn dĩ dễ thương phút chốc trở nên khó coi đến mức khiến mất cả cảm giác thèm ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-378-bao-co-ta-cut-di.html.]
"Con ghét bố! Tất cả là tại chị nên bố mới thèm con nữa, con mặc kệ con cưỡi ngựa, con ..."
Đang lóc om sòm, Tiêu Tuấn bỗng im bặt, ngã gục xuống sàn nhà, sắc mặt tím tái, hai mắt trợn ngược, tay chân cào cấu loạn xạ, co giật liên hồi. Cảnh tượng kinh hoàng khiến tất cả hoảng hốt tột độ, Giang Dung như phát điên lao tới ôm chầm lấy Tiêu Tuấn: "Tuấn Tuấn... Tuấn Tuấn, con thế ?"
Cảnh Vân Chiêu lập tức xông tới, thô bạo đẩy Giang Dung : "Hải Thanh, đừng để bà cản đường tớ."
Vừa dứt lời, Tiêu Hải Thanh liền nắm áo kéo tuột Giang Dung sang một bên.
Cảnh Vân Chiêu đặt thằng bé ngay ngắn, nhanh tay lẹ mắt dọn dẹp phần thức ăn mắc kẹt trong họng thằng bé. Tuy nhiên, tình trạng của Tiêu Tuấn lúc khá phức tạp, hai hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t chịu hé nửa lời. Trong tình thế cấp bách, Cảnh Vân Chiêu đành dùng sức cạy miệng thằng bé , động tác quả thực chẳng lấy gì nhẹ nhàng cho lắm.
Thức ăn lấy , nhưng tình trạng của Tiêu Tuấn vẫn chẳng hề thuyên giảm. Tiêu Đạo An nhanh ch.óng gọi xe cấp cứu ngay từ những giây đầu tiên, nhưng việc cấp cứu do nghẹn thức ăn đòi hỏi tranh thủ từng giây từng phút, Cảnh Vân Chiêu tuyệt đối thể chần chừ đợi chờ.
Giây tiếp theo, Cảnh Vân Chiêu liền kéo chiếc ghế đẩu cạnh đó , đặt phần bụng thằng bé úp lên , nửa lơ lửng giữa trung. Cô dồn lực ấn mạnh lưng thằng bé, tức thì một cục thức ăn lớn phụt rơi lả tả xuống sàn.
Lúc , Cảnh Vân Chiêu mới thở phào nhẹ nhõm.
Giang Dung bên cạnh lóc c.h.ử.i rủa ỏm tỏi, dáng vẻ bình tĩnh, dịu dàng thường ngày bay biến đằng nào rõ. Đặc biệt là khi chứng kiến Cảnh Vân Chiêu dùng sức ấn mạnh thắt lưng Tiêu Tuấn, bà càng lúc càng tức giận, l.ồ.ng lộn như một con thú điên.
"Tiêu Hải Thanh, cái con ranh hổ , mày định ám hại Tuấn Tuấn của tao hả, bảo nó cút ngay..."
Cảnh Vân Chiêu giải quyết xong xuôi chuyện, mà vẫn giọng điệu ch.ói tai, đanh đá của vị Giang Dung .
Kỷ San San tuy hiểu mô tê gì, nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t lấy tay Tiêu Đạo An buông.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Ổn ." Cảnh Vân Chiêu thẳng dậy, đôi tay vẫn còn dính chút vết bẩn, cô nhướng mày, cất giọng lãnh đạm.