Nghe , Tiêu Hải Thanh thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng gỡ xuống: "Cậu rửa tay ."
Cảnh Vân Chiêu gật đầu.
Lúc , Tiêu Tuấn dần khôi phục ý thức. Giang Dung thấy vội vàng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy con, lóc nức nở. Trong lòng Tiêu Đạo An đan xen cảm giác sợ hãi và kinh ngạc, ngũ vị tạp trần, nên lời.
Khi Cảnh Vân Chiêu rửa tay xong , xe cấp cứu vẫn tới nơi. Đối với những trường hợp nguy cấp thế , nếu cô tay can thiệp kịp thời, xe cấp cứu tới cũng vô dụng.
Trẻ nhỏ hóc dị vật cực kỳ nguy hiểm, nếu loại bỏ dị vật trong vòng bốn phút, mười phần thì đến tám chín phần Tiêu Tuấn hôm nay sẽ mất mạng vì nghẹt thở.
"Tiêu Hải Thanh, mày bảo cô cút ! Tất cả các cút hết cho !" Giang Dung ướt đẫm cả mặt, thấy bóng dáng Cảnh Vân Chiêu liền lớn tiếng c.h.ử.i rủa.
Cảnh Vân Chiêu lạnh: " là đồ ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân, lòng của khác. Nếu đứa trẻ vô tội, thì như bà, nó nghẹn c.h.ế.t cũng là đáng kiếp."
Lúc ăn cơm Tiêu Tuấn chẳng chút nề nếp nào, cứ như cả bàn đang tranh giành thức ăn với nó . Nhét đầy một miệng đến mức tròn vành rõ chữ, mà vẫn còn gào ăn vạ!
Giang Dung cũng mấy năm , thể tình trạng như dễ dẫn đến hóc dị vật. Chẳng qua lúc đó trong đầu bà chỉ là chuyện Tiêu Hải Thanh trường đua ngựa, thậm chí mặc kệ con trai gào . Tình thế xảy sự cố thì trách ai?
Bị Cảnh Vân Chiêu thẳng thừng vạch trần, Tiêu Đạo An mới hồn: "Vậy lúc nãy cháu vỗ lưng thằng bé là để..."
"Lợi dụng luồng khí trong cơ thể để đẩy dị vật ngoài. Lẽ nào nghĩ cháu định g.i.ế.c ?" Cảnh Vân Chiêu cảm thấy thật nực .
Sắc mặt Tiêu Đạo An cực kỳ phức tạp. Tuy nhiên xe cấp cứu vẫn đến, tình hình cụ thể ông vẫn rõ ràng, nên cũng vội lên tiếng xin Cảnh Vân Chiêu.
Một lát , xe cấp cứu rề rà chạy tới. Vợ chồng Tiêu Đạo An lập tức đưa con lên xe thẳng đến bệnh viện.
Trong nhà giờ chỉ còn một đống hỗn độn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-379-cho-can-la-dong-tan.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Làm phiền ." Tiêu Hải Thanh nhỏ giọng .
Cảnh Vân Chiêu nhếch môi: "Tớ vì em trai ."
"Tớ ." Tiêu Hải Thanh hiểu rõ.
Vừa nãy Tiêu Tuấn quấy , nếu thực sự xảy chuyện gì , bất kể của cô , cuối cùng tội vạ cũng sẽ đổ lên đầu cô. Đến lúc đó cô trăm cái miệng cũng thể biện minh .
Kỷ San San cũng chuỗi sự việc dồn dập cho choáng váng: "Cậu còn chữa bệnh nữa cơ ?"
Tự nhiên cô ả thấy chút khâm phục Cảnh Vân Chiêu , bây giờ?
"Cũng may tay kịp thời, nếu tụi tống cổ đường . mà cũng , cái bà dì Giang đó đáng ghét thật! Cậu cứu con bà , bà còn như con băm c.h.ử.i rủa thậm tệ! Biết bản lĩnh , lúc nãy tớ giúp Tiêu Hải Thanh c.h.ử.i bà một trận trò!" Kỷ San San chu mỏ, hậm hực .
Cảnh Vân Chiêu mỉm , Tiêu Hải Thanh cũng sảng khoái lắc đầu.
Bữa cơm cũng chẳng còn tâm trạng nào mà nuốt trôi nữa, ba bèn cùng lên lầu.
Vài tiếng , gia đình ba mới lục đục trở về. Bác sĩ đương nhiên kiểm tra kỹ lưỡng, vì cấp cứu kịp thời nên thằng bé gặp vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là Tiêu Tuấn hoảng sợ đôi chút, hiện tại chìm giấc ngủ.
Vừa bước cửa, thấy bóng dáng Tiêu Hải Thanh , gương mặt Tiêu Đạo An hiện lên nét thất vọng. Ông liếc Giang Dung, trầm giọng : "Em lên lầu xin mấy đứa nhỏ ."
Lúc đó tình thế cấp bách, tuy thấy Giang Dung buông lời nh.ụ.c m.ạ Tiêu Hải Thanh, ông cũng khó lòng so đo tính toán với bà .
Chỉ điều phản ứng lúc đó của Giang Dung quả thực khiến ông kinh ngạc thôi. Bởi trong ấn tượng của ông, dù xảy chuyện gì tày trời, Giang Dung đối với Hải Thanh lúc nào cũng ôn nhu hòa nhã, từng to tiếng la mắng. Hơn nữa bà là một phụ nữ giáo d.ụ.c, dẫu oán trách cũng nên cư xử như một kẻ chanh chua ngoa ngoắt chốn chợ b.úa...