Tiêu Hải Thanh cũng bắt chước Giang Dung mượn cớ giả bộ ngoan ngoãn. Khổ nỗi sự ngoan ngoãn vốn dĩ chẳng là bản chất của cô. Hơn nữa, cô cố cũng chỉ một lúc chứ thể diễn cả đời, mãi mãi chẳng thể sánh bằng Giang Dung.
Ngày cô chẳng cơ hội mà lên mặt, nhưng bây giờ Cảnh Vân Chiêu tay cứu mạng đứa con cưng của họ. Tình cảnh bố đến mức nổi giận lôi đình với cô. Đã , những lời giấu kín trong lòng nay thể đem toạc móng heo cho xong chuyện.
Giang Dung còn cản đường nữa ư? Hôm nay bà lấy tư cách gì?
Đứng mặt bố, kẻ phạm sai lầm là kẻ tư cách phản bác, chẳng cô cũng ?
"Hải Thanh, con đừng loạn nữa. Chuyện dì Giang của con đúng, nhưng dì cũng ngỏ lời xin con ..." Tiêu Đạo An chau mày, phần bất đắc dĩ.
Đã đuối lý từ , việc nổi cáu quả thật là nên.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tiêu Hải Thanh lắc đầu, lôi thẳng từ trong bọc hành lý bọc bằng ga trải giường mười mấy cuốn sách, nhét thẳng tay Tiêu Đạo An: "Cuốn 'Danh viện rèn luyện như thế nào' xếp hàng kinh điển đấy, học xong bao lợi ích tuôn trào. Con đề nghị dì nên nghiền ngẫm nghiền ngẫm vài . Ngoài , đống đồ đều là những gì dì cất công chuẩn cho con. Cơ mà con thấy hiện tại dì mới cần đưa lò nung đúc . Hôm nay dám lớn tiếng quát tháo bạn học của con, ân nhân cứu mạng của Tuấn Tuấn, thì ngày khác cũng dám cư xử y như với khách hàng của bố, đúng ạ?"
"Chưa hết bố, mấy món đồ con thực sự chẳng thích lấy một món nào. Cả đống đồ màu hồng ch.óe lóe hợp nhãn con. Đáng tiếc con góp ý với dì Giang cũng như đàn gảy tai trâu, dì bù lu bù loa với bố là con khó chiều rách việc. Nên đành chịu , định bụng bỏ nhà , chi bằng mang theo tấm lòng của dì cùng cho bạn..."
Giang Dung vội vã bám theo xuống lầu, những lời mà tức thổ huyết.
Tiêu Đạo An đống đồ màu hồng phấn ngổn ngang sàn, cũng nén cơn đau đầu.
Cái đống hổ lốn gì thế ? Quần áo, ga trải giường, thú nhồi bông? Con gái ông mà dùng mấy thứ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-381-nguoi-tinh-cua-ke-doi-no.html.]
Lại còn là do Giang Dung tận tay mua sắm?
Nói thật, Tiêu Đạo An từng bước chân phòng của con gái. Căn phòng tầng ba, khi mua nhà, bề bài trí đều phó mặc cho Giang Dung. Ông yên tâm về Giang Dung, nên cũng chẳng buồn bận tâm. Lúc mới chuyển đến, Tiêu Hải Thanh đập phá đồ đạc loạn xì ngầu trong phòng, Giang Dung liền lóc ỉ ôi mặt ông, rằng lòng chuẩn đồ đạc đập phá tan tành...
Ông cứ đinh ninh đồ đạc sắm sửa đều đúng ý Hải Thanh, nào ngờ là cái đống cẩm hường ?
"Không lão Tiêu... Em chẳng từng thủ thỉ với là em cũng khát khao sinh một cô con gái ? Em khao khát trao cho con gái những điều tuyệt vời nhất, nên mới cất công lựa chọn mấy thứ cho con bé, dẫu thì nó cũng là con gái cơ mà..." Giang Dung vội vàng biện minh.
Tiêu Hải Thanh nghiêm trang gật gật đầu: "Phải , dì Giang chắc chắn cố ý . mà bố ơi, bố đứa con gái là con vẫn thấy đủ, định đẻ thêm một đứa nữa ?"
Tiêu Hải Thanh đôi mắt trong veo, điềm nhiên hỏi một câu.
Trong lòng Tiêu Đạo An giật thót, cảm giác tội lập tức dâng trào.
"Không chuyện đó , bố cô con gái là cục nợ đời vẫn đủ ?" Tiêu Đạo An cảm thán bất lực.
Chẳng là cục nợ đời ? Từ ngày con bé khuất bóng, hai bố con một trò chuyện t.ử tế, mở miệng quá ba câu là y như rằng cãi vã. Khoảng thời gian ở huyện Hoa Ninh, cơ hội gặp mặt cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Con bé cứ thu trong căn nhà của , họa hoằn lắm mới ló mặt về thăm nhà một chuyến.
Mũi Tiêu Hải Thanh cay xè: "Con cũng kẻ đòi nợ của bố. Hồi con trêu con là tình kiếp của bố, đến kiếp để tranh giành tình sủng ái với bà . mất , con đến tư cách tranh giành tình sủng ái cũng chẳng còn."
"Bố , đây là nhà của con nữa ? Có dì Giang bảo con cút là con ngoan ngoãn cút ? Có trong cái nhà dì gì cũng là chân lý !"