Cảnh Vân Chiêu chứng kiến đám giả điên giả dại , ngọn lửa giận trong lòng cũng bốc lên ngùn ngụt.
Kỷ San San trong cơn hoảng loạn, sống c.h.ế.t bám riết lấy ngựa. Chú ngựa dường như kích động dữ dội, l.ồ.ng lộn điên cuồng, bốn vó tung mù bụi đất. Có lẽ chỉ giây lát nữa thôi cô ả sẽ hất văng khỏi lưng ngựa. Tuy đây chỉ là ngựa nhỏ, yên ngựa quá cao, nhưng với một cú ngã trời giáng như , thương tích chắc chắn hề nhẹ.
Hai bàn tay Cảnh Vân Chiêu khẽ siết c.h.ặ.t, Tiêu Hải Thanh c.ắ.n răng: "Tớ qua đó."
"Cậu qua đó thì gì? Đứng yên đấy!" Bỏ câu , hình Cảnh Vân Chiêu lướt , vọt điều khiển ngựa lao vun v.út về phía .
Tiếng gió gào thét bên tai, đại não Cảnh Vân Chiêu cũng trống rỗng. Lần đầu cưỡi ngựa thực hiện màn trình diễn mạo hiểm nhường , căng thẳng là dối. đôi mắt cô dán c.h.ặ.t Kỷ San San, chẳng còn tâm trí mà nghĩ ngợi sâu xa.
Cảnh Vân Chiêu vốn bẩm sinh học hỏi nhanh nhạy, võ công nền tảng. Ban đầu còn chút bỡ ngỡ, nhưng khi vượt qua một đoạn ngắn, cô vững vàng hơn hẳn. Chỉ là lúc chú hắc mã tiếp cận con ngựa của Kỷ San San, rõ ràng nó cũng tỏ chột , kháng cự gần.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Cảnh Vân Chiêu dùng sức giậm mạnh hai chân, đột nhiên phóng vụt lên cao. Cô mượn lực từ lưng ngựa tung v.út lên trung, giây tiếp theo yên tọa ngay phía Kỷ San San.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kỷ San San bấy giờ như một con bạch tuộc đu bám vất vưởng lưng ngựa. Cảnh Vân Chiêu tiện tay túm lấy cô ả kéo lên. Khổ nỗi cô cách kìm cương chú ngựa nhỏ , đành mặc kệ nó chạy nhảy bấn loạn một hồi, lát nó mới ngoan ngoãn im.
Nhóm cách đó xa tròn mắt kinh ngạc, há hốc mồm.
Tiêu Hải Thanh vốn luôn nơm nớp lo sợ, lúc thấy Cảnh Vân Chiêu khống chế tình thế, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng gỡ xuống. Cô lật đật xuống ngựa chạy vội tới.
"Vân Chiêu, chứ?" Gương mặt Tiêu Hải Thanh đong đầy nét âu lo.
Nếu sớm lết xác đến trường đua để rước vạ , thì dù tò mò cỡ nào cô cũng sẽ dụ dỗ Cảnh Vân Chiêu cùng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-388-li-lom-khong-hoi-cai.html.]
Tình huống quá đỗi hung hiểm, lá gan của Cảnh Vân Chiêu quả thực lớn quá mức cho phép. Dẫu cô vài chiêu thức võ công phòng , nhưng cũng nên bốc đồng như . Khoảng cách lúc cô phóng từ lưng ngựa bên sang ngựa của Kỷ San San ít nhất cũng cách xa ba mét!
Lỡ như giẫm trượt thì ? Lỡ như rơi tọt xuống gầm ngựa thì ? Tuy chỉ là ngựa con, nhưng nó giẫm cho một cú thì mùi vị chắc chắn chẳng dễ xơi chút nào!
Cảnh Vân Chiêu thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng đáp xuống từ lưng ngựa: "May quá, hữu kinh vô hiểm."
Kỷ San San bấy giờ hồn siêu phách lạc, nước mắt giàn giụa, tay nắm c.h.ặ.t vạt áo Cảnh Vân Chiêu chịu buông, rõ ràng là hoảng sợ cực độ.
"Được , nữa ." Cảnh Vân Chiêu bộ dạng thê t.h.ả.m của cô ả, nhịn bèn lên tiếng an ủi.
Kỷ San San thút thít thêm hai tiếng, lúc mới hồn. Giây tiếp theo, cô ả lao thẳng về phía Hồng Văn, chỉ tay thẳng mặt mắng xối xả: "Cô thần kinh hả, tâm địa ác độc thế! Ngộ nhỡ xảy chuyện gì, cô gánh vác nổi trách nhiệm ?!"
Hồng Văn khẽ khẩy: "Đây là vẫn xảy chuyện gì ?"
"Thật nhạt nhẽo." Hồng Văn đủng đỉnh, thái độ vẫn bất cần: "Cái bọn nhà quê mấy đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Không tự trông chừng ngựa của để nó hoảng sợ l.ồ.ng lên đổ tại ? Hơn nữa, ở trường đua vung roi ngựa bộ là chuyện hết sức bình thường ? Vừa nãy lỡ tay quệt trúng m.ô.n.g ngựa của cô, ai mà nó vô dụng đến ?"
Cảnh Vân Chiêu cũng bước tới nơi, những lời chướng tai gai mắt của Hồng Văn, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội.
Con đàn bà cũng trạc hai mươi tuổi đầu chứ mấy, dung mạo cũng tính là kiêu kỳ xinh xắn, mà coi mạng rẻ rúng như cỏ rác!
Cô chẳng hề quá chút nào. Với tình thế nãy, nếu Kỷ San San hất văng xuống đất, thì dù phước lớn mạng lớn đến , cô ả cũng tuyệt đối chỉ thương nhẹ!