Hồng Văn để sự việc mắt, cùng lắm chỉ thoáng bất ngờ màn biểu diễn của Cảnh Vân Chiêu.
Cú nhảy bám lên lưng ngựa , trong mắt cô giống như màn trình diễn của một diễn viên võ thuật thực thụ. Nếu do tận mắt chứng kiến, cô thậm chí còn tưởng Cảnh Vân Chiêu lắp dây cáp treo.
là chuyện quái quỷ gì cũng thể xảy , nhân tài xuất chúng nhường mà biểu diễn xiếc thì đúng là uổng phí!
Hồng Văn nhướng mày, ung dung thúc ngựa lướt qua Kỷ San San, chẳng buồn bố thí cho một ánh : "Thôi, cũng chẳng rảnh mà dây dưa với đám nhà quê các . Tôn Nhan, tụi rừng cây dạo chơi , tiện thể gọi mang chút chiều đến đó, thư thái hưởng thụ phút giây thanh nhàn."
Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu lóe lên một tia sắc lạnh, viên sỏi nhỏ trong tay vèo một đường bay thẳng ngoài.
Cô dùng nội lực, cách xa, dĩ nhiên là ngắm b.ắ.n bách phát bách trúng, găm thẳng chân con ngựa. Tích tắc , con ngựa hí vang đau đớn, hai chân khuỵu xuống đổ rạp. Vừa mới phút Hồng Văn còn ngạo nghễ như một con công kiêu hãnh, phút mất đà, ngã lộn nhào mấy vòng xuống đất.
Cả nhóm năm họ khá sát , ngựa của Hồng Văn đổ, mấy con đương nhiên cũng giật hoảng sợ. Từng con đều nhấc bổng hai chân , hí rống lên tại chỗ. Mấy đang lưng ngựa cũng phen thót tim.
Thấy Hồng Văn ngã sấp mặt, cả đám vội vàng xúm .
Chỉ thấy Hồng Văn ôm khư khư cánh tay, mặt mũi tèm lem bụi đất.
Cô mặc quần trắng, nay nhuốm màu bùn đất nhem nhuốc. Vùng cổ tay vài vết xước, trông đáng sợ, nhưng chung gì nguy hiểm đến tính mạng.
Chỉ riêng cánh tay do va đập mạnh nên lẽ thương đôi chút.
"Văn Văn!"
"Văn Văn, chứ? Đừng tớ sợ nha!"
"Mau gọi cấp cứu !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-389-tra-dua.html.]
...
Đám tùy tùng vây quanh cô nhao nhao gào thét ầm ĩ.
Hồng Văn nghiến răng ken két, chật vật vô cùng, nhưng vì vết thương quá nghiêm trọng nên đầu óc vẫn cực kỳ tỉnh táo. Nghe tiếng ồn ào xung quanh, cô càng sôi m.á.u, trừng mắt ba Cảnh Vân Chiêu: "Là các giở trò đúng ?!"
Ngựa của cô đời nào vô duyên vô cớ mà tự ngã, chắc chắn là do ba họ giở trò trả đũa!
Cảnh Vân Chiêu nhạt: "Hồng tiểu thư đang đùa ? Chúng cách cô ít nhất cũng ba bốn mét, vung roi thì cũng thể nào chạm tới cô . Hơn nữa, bao nhiêu đôi mắt ở đây đều chứng kiến, ai thấy chúng vung roi ngựa ?"
Đã tay thì cô chắc chắn sẽ để dấu vết.
Nếu võ công mà để nắm thóp, thì bản cô đúng là kẻ vô dụng.
Ánh mắt Hồng Văn lạnh tanh: "Chính là cô!"
"Văn Văn, tớ gọi cấp cứu ..." Tôn Nhan vội vàng tỏ vẻ ân cần.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Hồng Văn trừng mắt ném cho ả một cái sắc lẻm: "Gọi cấp cứu cái khỉ gì! Gọi cảnh sát! Báo án là kẻ mưu sát! , gọi bố đến đây, xem kẻ nào dám dẫn chúng !"
Khu vực phân bổ cho khách hàng gia đình, cả trẻ vị thành niên và mấy cô gái tuổi đôi mươi, thanh niên trai tráng thì ít. Trong khi đó, khu vực kế bên đa là các quý ông trung niên.
Bây giờ Hồng Văn lệnh như , Tôn Nhan cũng hiểu ý, ba khác cùng ả lập tức chạy vội sang khu bên cạnh để cầu cứu.
Hồng Văn lồm cồm bò dậy, nhân viên dìu tới khu vực nghỉ ngơi. Ba Cảnh Vân Chiêu nhân viên chặn , nhất thời thể nhúc nhích, bộ dạng như thể đang bắt giữ tội phạm .
Cảnh Vân Chiêu đôi mắt sầm , nghĩ ngợi đôi chút, cô lấy điện thoại gọi hai cuộc.