Cha của Hồng Văn sở hữu khuôn mặt chữ điền, toát lên vẻ nghiêm nghị và uy phong. Đứng cạnh ông còn vài khác, đa phần đều tò mò đến xem tình hình .
Trong đó, hiển nhiên cả Tiêu Đạo An – cha của Tiêu Hải Thanh.
Vừa thấy con gái đám nhân viên bao vây, trong lòng Tiêu Đạo An đ.á.n.h thót một cái. Lúc Hồng Văn lên tiếng cáo trạng, sắc mặt ông lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Có là hiểu lầm gì ? Hồng tổng, đây là con gái và hai bạn học của nó..." Tiêu Đạo An vội vàng lên tiếng.
Tiêu Hải Thanh thấy thái độ nhún nhường, khách sáo của cha , khoé môi chỉ nở một nụ khổ.
Chiều hôm qua, khi trò chuyện cùng ông, cô từng ông nhắc đến việc chuyện ăn của nhà họ Tiêu dạo tiến quân thành phố Ninh. Chủ yếu là nhờ may mắn lọt mắt xanh của Thiên Hoành Thực Nghiệp. Vốn dĩ, Thiên Hoành Thực Nghiệp hợp tác với một công ty khác, nhưng gia tộc của công ty đắc tội với m.á.u mặt, đối phương cố tình giáng cho họ một đòn cảnh cáo. Thế nên, Thiên Hoành Thực Nghiệp mới huỷ bỏ hợp đồng, sang tìm kiếm đối tác mới.
Công ty của nhà họ Tiêu tuy thực lực hẳn là quá hùng hậu, nhưng hiện tại cũng đang đà phát triển quy củ, cộng thêm mức giá đưa khá thấp, tự nhiên nghiễm nhiên nắm lấy cơ hội .
thái độ hiện tại của cha cô, e rằng Thiên Hoành Thực Nghiệp chính là cơ ngơi của nhà họ Hồng ?
Vị Hồng tổng Tiêu Đạo An , sắc mặt lập tức lạnh băng: "Hiểu lầm? Con gái đến nước thì còn hiểu lầm gì nữa! Tiêu tổng, ông dạy dỗ con gái kiểu gì ?"
Tiêu Đạo An chỉ cảm thấy thể diện mất hết, bao nhiêu ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía ông . Một đàn ông đường đường chính chính như ông giờ phút chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
Nếu đối phương chỉ là trong giới đồng nghiệp, ông còn thể mở lời biện minh, nhưng đằng đối phương là kim chủ nắm quyền sinh sát, ông thể gì? Còn dám gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-391-chiu-oan-uc.html.]
"Vâng ... về nhà nhất định sẽ giáo huấn nó đàng hoàng..." Ông vội vàng gật đầu hứa hẹn, dáng vẻ trông t.h.ả.m hại vô cùng.
Hồng Văn thấy cha của đối phương khúm núm như , sự kiêu ngạo càng bốc lên ngùn ngụt. Cô như , cất giọng: "Ba , ba rắp tâm mưu sát con đấy, lẽ nào ba định để bọn chúng về nhà dễ dàng như ?"
"Ba xem, mặt con huỷ dung đây , còn cả cánh tay nữa, suýt chút nữa là gãy . Vừa nãy bọn chúng còn chỉ thẳng mặt mắng con là đồ vô giáo d.ụ.c, từ nhỏ đến lớn con từng chịu uất ức lớn thế !" Hồng Văn tiếp tục châm dầu lửa.
Lời thốt , Hồng tổng đau lòng đến quặn thắt.
Ông chỉ duy nhất một đứa con gái rượu , từ nhỏ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Bản ông bao giờ nỡ đ.á.n.h, nỡ mắng, chuyện cũng nhỏ nhẹ ân cần, luôn dành những điều nhất cho con. Vậy mà bây giờ ngoài bắt nạt ?
Thậm chí kẻ đó là của nhà họ Tiêu – cái gia đình do chính tay ông cất nhắc!
Dám c.h.ử.i con gái ông vô giáo d.ụ.c? Con gái của Hồng Thiên cần đến lượt kẻ khác đến dạy dỗ !
"Cứ theo quy củ mà , đáng xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Con gái cứ yên tâm, ba tuyệt đối để con chịu thiệt thòi." Sắc mặt Hồng tổng hoà hoãn đôi chút khi con gái, nhưng sang Tiêu Đạo An, ánh mắt hằn lên tia hung tợn như ăn tươi nuốt sống: "Tiêu tổng, thẻ vàng của trường đua ngựa là do đưa cho ông, sai chứ? cứ tưởng ông là việc cẩn trọng, nghiêm túc, nhưng xem nhầm . Ngay cả một đứa con gái mà cũng dạy dỗ đàng hoàng, dự án lớn như dám giao cho ông?"
Tiêu Đạo An xong, trái tim như rơi tõm xuống hầm băng.
Ông sang con gái , ánh mắt tràn ngập sự thất vọng tột cùng.
"Hồng tổng, ngài cứ để hỏi nó cho nhẽ..." Tiêu Đạo An mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an bước đến mặt Tiêu Hải Thanh. Lồng n.g.ự.c ông phập phồng vì tức giận. Nhìn thấy con gái vẫn giữ vẻ mặt ngỗ ngược, bất cần, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội. Ông đột ngột giơ tay, giáng một cái tát trời giáng thẳng mặt cô!