Tiêu Đạo An thậm chí còn thoáng hối hận. Nếu ông sớm Cảnh Vân Chiêu và Đường lão mối quan hệ thiết thế , thì đáng lẽ mời cô về nhà thiết đãi linh đình, đối đãi cung kính như thượng khách. Tất nhiên, khi sự cố xảy , ông cũng sẽ kiêng dè cô đôi chút, vài câu bênh vực cho bọn họ.
Nếu , chẳng đến nỗi gây một vụ hiểu lầm tai hại, tự đào hố chôn như thế .
"Mở mang tầm mắt ?" Đường lão thong thả nhả từng chữ: "Vân Chiêu nha đầu nhà mở mang tầm mắt cái gì mà cần đến sự dẫn dắt của Tiêu tổng ?"
Bản tính Cảnh Vân Chiêu xưa nay vốn điềm đạm, lạnh nhạt, đam mê mấy trò giải trí vô bổ. Hôm nay cô xuất hiện tại trường đua ngựa , mười phần thì đến tám chín phần là vì nể mặt cô bạn nhỏ họ Tiêu .
Cô bé nhà họ Tiêu tuy chút ngang bướng, nhưng bù cốt cách, ăn đứt cha hèn nhát của . Nhìn thấy con gái ruột hàm oan, chẳng những che chở mà còn hùa theo ngoài ức h.i.ế.p, trừng phạt con , đúng là một cha "vô tích sự" xuất chúng.
Đường lão tuổi cao, nếm đủ vị đời nên thấu hồng trần.
Người lao tâm khổ tứ kiếm tiền rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng là vì gia đình, vì con cái ? cái gã Tiêu Đạo An , ngay cả giọt m.á.u của còn bảo vệ nổi, chứng tỏ là kẻ phân biệt nặng nhẹ, chính phụ. Với bản tính đó, e rằng năng lực thương trường cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Bị Đường lão chọc trúng tim đen chỉ bằng một câu nhẹ bẫng, Tiêu Đạo An cứng họng thốt nên lời.
"Nha đầu, ở thành phố Ninh đúng là ít chỗ vui chơi giải trí thú vị. Để ông sai gom một loạt thẻ hội viên, thẻ khách VIP mang đến cho cháu, đỡ mất công cũng dựa khác. Dựa dẫm thì cũng đành , nhưng châm chọc là đồ nhà quê thì đúng là chướng tai gai mắt! Cơ mà cũng tại bọn họ mắt như mù, đời gì 'đồ nhà quê' nào mà khuynh nước khuynh thành như cháu cơ chứ?" Đường lão gia t.ử hiền từ mỉm , giọng điệu cưng chiều mặt.
Thái độ của ông đối với Cảnh Vân Chiêu là một thái cực đối lập so với sự lạnh nhạt dành cho Hồng Thiên và Tiêu Đạo An.
"Cháu cảm ơn ông nội Đường. chút chuyện nhỏ cứ để Bạch vài tấm thẻ là ạ. Thực cháu cũng ít khi lui tới mấy nơi , nhưng dùng để tặng bạn bè quà thì cũng khá tiện." Cảnh Vân Chiêu nhẹ nhàng đáp lời.
Cô thiếu tiền. Toàn bộ Ngọc Linh Tửu Nghiệp đều trong tay cô, mỗi ngày thu bao nhiêu tiền của.
Đường lão gia t.ử bất đắc dĩ lắc đầu : "Cái con bé , rạch ròi thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-401-vu-hieu-lam-tai-hai.html.]
Trong lòng lão gia t.ử thừa hiểu, Ngọc Linh Tửu Nghiệp và Ngọc Linh Trà Trang chắc chắn cổ phần của Cảnh Vân Chiêu, thậm chí thể đều là do một tay cô sáng lập.
Cô là một y sư, mà y thuật thuộc hàng xuất quỷ nhập thần. Nhìn quy mô hoành tráng trong ngày khai trương Trà trang là đủ hiểu, mạng lưới quan hệ của cô cực kỳ rộng lớn, chuyện cô thiếu tiền.
Bản tính cô độc lập, nếu nắm quyền sinh sát tại Ngọc Linh Tửu Nghiệp, cô thể sai bảo Bạch Du An một cách tự nhiên và thoải mái đến .
Lại nhắc đến Bạch Du An, hôm nay nhận điện thoại, liền gọi ngay cho ông. Lúc hung tin, thái độ của Bạch Du An còn sốt sắng, lo lắng hơn cả ông. Hơn nữa, khi nhắc đến Cảnh Vân Chiêu, trong giọng của mang nhiều sự bao bọc, cưng chiều thường thấy giữa em, mà đó là sự cung kính, tôn trọng đến lạ thường.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Đường lão vốn là kiệm lời, nhưng hôm nay, từng lời từng chữ ông thốt đều mang hàm ý bảo vệ Cảnh Vân Chiêu một cách tuyệt đối.
Lần liên quan đến nhà họ Hà, ông tiện nhúng tay quá sâu, nhưng thì khác. Do đó, Hồng Thiên và Tiêu Đạo An lúc biến thành những bóng ma vô hình, chỉ câm nín hai ông cháu đối đáp, ngay cả cơ hội chen ngang nửa lời cũng .
Hai đàn ông quyền lực còn thê t.h.ả.m như , huống hồ gì là Tôn Nhan.
Ngay khoảnh khắc Hồng Văn cảnh sát áp giải , mặt Tôn Nhan lập tức cắt còn một giọt m.á.u.
Cô Cảnh Vân Chiêu, ánh mắt đan xen đủ thứ cảm xúc hỗn độn: Ghen tuông, bàng hoàng, sợ hãi...
Mối quan hệ với nhà họ Hồng mà cô dốc hết tâm cơ mới bám víu , e rằng từ hôm nay coi như đổ sông đổ bể. Hồng Văn tuy hống hách, ngang ngược nhưng đầu óc cũng đến nỗi tệ. Trải qua chuyện , chắc chắn cô sẽ nhận Tôn Nhan là kẻ giật dây, châm ngòi ly gián. Nỗi uất hận đưa đồn cảnh sát sẽ trút hết lên đầu Tôn Nhan.
Tôn Nhan bỗng cảm thấy ông trời đang cố tình trêu ngươi .
Cứ hễ nơi nào mặt Cảnh Vân Chiêu, y như rằng vận xui bám riết lấy cô , khiến cô mất trắng những thứ vốn dĩ thuộc về . Trái , Cảnh Vân Chiêu luôn toả sáng rực rỡ, khiến tất cả trầm trồ, ghen tị.
cô dựa mà những đặc ân đó chứ!