Về điểm , Cảnh Vân Chiêu và Tiêu Hải Thanh quả là tâm đầu ý hợp. Hai rúc sâu lớp chăn êm nệm ấm, tiếp tục đ.á.n.h giấc ngon lành. Trong khi đó, Kỷ San San thấy hai cô bạn dửng dưng như , bản sốt sắng như kiến bò chảo lửa.
Cô ả rón rén trèo lên giường , nhưng trằn trọc mãi chợp mắt nổi.
Khuôn mặt Thôi Quân cứ lởn vởn trong đầu: Hắn mà cô đến chầu chực từ sớm, nhất định sẽ nổi trận lôi đình, sẽ mắng mỏ cô, sẽ cô bằng ánh mắt chán ghét tột độ...
mà... chỉ là đến muộn một chút thôi mà? Trước đây từng để cô leo cây suốt cả ngày trời cơ mà, trễ hai tiếng với chắc cũng chẳng nhằm nhò gì nhỉ?
Kỷ San San mang theo một bụng tâm sự, trằn trọc trăn trở hơn một tiếng đồng hồ.
Vừa tiếng động Cảnh Vân Chiêu và Tiêu Hải Thanh lồm cồm bò dậy, cô ả lập tức nhảy phắt xuống giường, luống cuống đ.á.n.h răng rửa mặt, nhưng thấy hai vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh.
"Hai bà chị ơi, lẹ lẹ lên giùm cái..." Không kìm lên tiếng giục giã.
"Không nạp đủ năng lượng thì lấy sức mà trận?" Cảnh Vân Chiêu bắt chước giọng điệu trêu đùa của Tiêu Hải Thanh.
"Chuẩn luôn, cái loại gọi bảo là thứ rẻ mạt nhất, cách nâng tầm giá trị bản lên, hiểu ?" Tiêu Hải Thanh dửng dưng. Chỉ là một gã tra nam bọt bèo, đáng để bọn họ vội vàng cuống cuồng ? Hắn cũng xứng ?
Kỷ San San triệt để cạn lời. Quả thật cô quá quen với cái nếp . Mỗi hẹn với Thôi Quân, cô đều nơm nớp lo sợ đến trễ. Dù trời sập cũng bỏ tất cả, thậm chí lúc nào cũng chầu chực ở điểm hẹn một lúc lâu!
Tuy nhiên, hai bạn "giác ngộ", Kỷ San San hít một thật sâu.
Đã quyết tâm dứt bỏ thì cho trót lọt.
Cô, Kỷ San San, cũng là thiên kim tiểu thư cha nâng như trứng, hứng như hoa. Nếu đến chút kiêu hãnh cỏn con cũng đ.á.n.h mất, thì tương lai coi như vứt xó.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kỷ San San rốt cuộc cũng chịu yên, nhất là khi chứng kiến phong thái ung dung, nhàn nhã của Cảnh Vân Chiêu. Ngọn lửa nôn nóng trong lòng cũng dập tắt, ngoan ngoãn theo chân họ vệ sinh cá nhân, ăn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-408-tre-nho-de-day.html.]
Trên bàn ăn, hai ăn trò chuyện rôm rả. Cô ả hóng hớt, phút chốc quên béng mất sự tồn tại của tên Thôi Quân đang dài cổ chờ đợi ở quán cà phê.
Cảm giác , dường như cũng tồi.
Bữa sáng còn dùng xong, điện thoại của Thôi Quân réo vang, nhưng tính cách cuộc gọi đó những hai tiếng đồng hồ.
Nếu Thôi Quân đến sớm từ lâu, chắc chắn gọi điện giục giã liên hồi .
Kỷ San San khẽ nhếch mép tự giễu. Thôi Quân còn chẳng buồn vội, cô vội cái nỗi gì?
Chắc lúc đầu óc cô úng nước mới luôn cảm thấy với Thôi Quân. Sự thật chứng minh, Cảnh Vân Chiêu và Tiêu Hải Thanh cấm sai!
Vừa nhấc máy, giọng điệu gầm gào của Thôi Quân lập tức văng vẳng: "Kỷ San San, cô đang ở cái xó xỉnh nào thế hả? bảo cô đến sớm cơ mà? Sao tìm đỏ mắt ở quán cà phê mà chả thấy bóng dáng cô !?"
Kỷ San San giật thót , lấy tay ngoáy ngoáy tai: "Anh gào cái gì mà gào, chẳng cũng mới tới nơi ? Cứ yên đó chờ , sắp đến ."
Nói xong, cô ả tim đập chân run cúp thẳng máy.
Vừa ngẩng đầu lên, đập mắt là ngón cái giơ cao tán thưởng của Tiêu Hải Thanh: "Khí thế tuy yếu, nhưng trẻ nhỏ dễ dạy, tiến bộ đấy."
"Đương nhiên..." Kỷ San San chột đáp .
Chủ yếu là cô ả sợ mất mặt.
Thôi Quân dám lớn tiếng quát tháo cô mặt Cảnh Vân Chiêu và Tiêu Hải Thanh, nếu cô ả mà khúm núm như , chắc chắn sẽ ánh mắt của hai lột da róc xương. Tuy nhiên...
Đây là đầu tiên cô chủ động cúp điện thoại của Thôi Quân. Xen lẫn sự căng thẳng là một luồng khoái cảm râm ran, tựa như niềm hân hoan khi báo thù rửa hận. Đột nhiên cô cảm thấy... nghiện cái cảm giác đè bẹp kẻ khác về mặt vị thế , bây giờ?