Có Cảnh Vân Chiêu hoa tiêu, Bạch Du An cứ thế mà hành động.
Chỉ một ngày vụ phát hiện hài cốt, một cảnh tượng chấn động diễn tại công trường: Cả trăm con rồng rắn kéo đến, ai nấy đều vận đồ tang trắng toát, đầu quấn khăn tang, tay giương cao biểu ngữ. Vừa ùa công trường, đám nhắm thẳng hướng hố chôn hài cốt mà tiến. Đến nơi, họ đồng loạt gục xuống, lóc t.h.ả.m thiết, vang trời lở đất.
"Ối ơi là ơi, lúc sống chịu một đời cay đắng, thác xuống mà còn bọn trộm xác moi lên. Cái lũ trộm xác táng tận lương tâm nỡ vứt xác ở cái xó xỉnh thế hả ơi..." Một gã đàn ông nước mắt mũi tèm lem, gào.
Một xướng lên, vạn hùa theo.
"Mẹ ơi là ơi, cha ở suối vàng mà yên lòng cho đặng... Mẹ sống một đời an phận thủ thường, thác ép chôn chung với kẻ xa lạ, đám con cháu tụi con đúng là đồ bất hiếu mà..."
Đám công nhân xung quanh trố mắt , mồm chữ O, mắt chữ A.
Đống hài cốt chuyển đến sở cảnh sát để giám định từ đời thuở nào , cái đám kéo thành đoàn đến công trường lóc ầm ĩ thế ?
"Các cái quái gì thế? Ở đây bây giờ ngoài cái hố đất thì gì còn cái gì nữa..." Người phụ trách công trường của nhà họ Hồng vội vã chạy can ngăn.
lời kịp dứt, đám trừng mắt nảy lửa, thi c.h.ử.i bới: "Có mày ! Có mày là đứa ăn cắp hài cốt của tao ! Nghĩa t.ử là nghĩa tận, đến cái x.á.c c.h.ế.t mà mày cũng tha, mày còn là con nữa hả!"
Kẻ phụ trách tên Hồng Cường, chính là cháu trai ruột của Hồng Thiên. Vừa thấy gán tội trộm xác, luống cuống thanh minh: "Đâu ! Các đừng ngậm m.á.u phun ! Với , mớ xương cốt đó là của ai còn rõ ràng, các lóc cái gì chứ! Cẩn thận nhầm mả tổ tông nhà khác đấy!"
"Khốn khiếp!" Tức thì lột dép ném thẳng mặt : "Cái thằng khốn nạn ăn hàm hồ cái gì thế hả! Người nhà họ Hồng chúng mày chẳng lấy một đứa nào, kính trọng c.h.ế.t, bảo công trường chúng mày cứ xảy chuyện ngừng! Đừng tưởng bọn tao , cái toà nhà rách nát của chúng mày đêm nào chẳng oan hồn kêu oán thán! Đợi đấy, tối nay bọn họ sẽ tìm đến tận giường để tính sổ với chúng mày..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-423-con-chau-bat-hieu.html.]
Trong chớp mắt, chỉ tay thẳng mặt Hồng Cường, thi c.h.ử.i rủa ỏm tỏi.
Đứng một góc, đang lén lút bấm máy chụp ảnh liên hồi. Người chính là do Bạch Du An gài . Góc chụp dĩ nhiên canh me vô cùng tinh vi: Đám thuê thì mờ, rõ mặt, còn cảnh nhà họ Hồng c.h.ử.i bới đến mức động thủ thì sắc nét đến từng chi tiết.
Hồng Cường cũng lờ mờ nhận đang chụp lén, nên tất nhiên dám càn. Mặt mày nhăn nhó như táo bón, vội vã gọi điện báo cáo tình hình cho Hồng Thiên.
Thực chất, Hồng Thiên chẳng mảy may để tâm đến vụ việc . Xương cốt thì xương cốt, chẳng do nhà họ Hồng g.i.ế.c giấu xác, đưa cho cảnh sát xử lý là xong chuyện.
Hơn nữa, công trường thi công nào mà chẳng gặp sự cố nọ? Đừng là đào trúng xương, công trường còn đào cả cương thi mấy trăm năm tuổi chứ, cứ đúng quy trình là , gì to tát ?
Bởi , Hồng Cường gọi điện mếu máo, Hồng Thiên bực dọc quát lên: "Tao nuôi một đám ăn hại tụi mày gì? Tống cổ bọn chúng ngoài ngay lập tức! Nếu thì đừng trách tao luôn cả đội thi công!"
Có lệnh của sếp lớn, Hồng Cường dĩ nhiên răm rắp theo.
Hắn lập tức huy động bộ công nhân trong công trường. Chỉ tiếc là, lúc Hồng Cường tập hợp đủ thì đám do Cảnh Vân Chiêu mua chuộc cũng chuồn êm. Dẫu mục đích chính cũng chỉ là chụp vài tấm ảnh, cần gì sống mái một phen.
Chẳng mấy chốc, một cơn bão mạng bùng nổ dữ dội.
Công ty Thiên Hoành dẫn đầu đám công nhân dùng bạo lực trấn áp nhà nạn nhân. Không kính trọng khuất thì thôi, còn ỷ đông h.i.ế.p yếu, tụ tập gây rối!
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Chưa dừng ở đó, Bạch Du An tiếp tục thuê đội ngũ " hùng bàn phím" tung hỏa mù, tung tin đồn thất thiệt. Nào là vật liệu xây dựng ở khu phố thương mại là hàng rởm, kém chất lượng, dẫn đến hàng loạt vụ t.a.i n.ạ.n lao động thương tâm. Nào là thuyết âm mưu đang xây "âm trạch" (nhà cho c.h.ế.t), khiến dân tình bàn tán xôn xao, náo loạn cả lên.