Cảnh Vân Chiêu và Tiêu Hải Thanh sải bước tiến . Hồng Văn híp mắt, nở một nụ giả lả: "Hai đến ? Có điều trễ giờ đấy nhé, nên tự phạt ba ly nào?"
Vừa , ánh mắt cô đảo quanh. Tức thì, hai gã lực lưỡng bước chặn kín cửa phòng. Hồng Văn thong thả lôi từ gầm bàn lên một chai rượu, rót đầy ắp hai ly.
Trong lòng Hồng Văn lúc đang thầm đắc ý. Cô mời Cảnh Vân Chiêu đến đây cũng chỉ là đùa giỡn một chút, để hai đứa ranh đừng quên mặt . Đường đường là Hồng Văn cô , cả đời từng bén mảng đến đồn cảnh sát, mà vì Cảnh Vân Chiêu mà áp giải đó. Dẫu chỉ giữ vài tiếng đồng hồ, nhưng thể diện của cô mặt bao nhiêu ở trường đua ngựa coi như vứt xó.
Đến tận bây giờ, cô vẫn còn mặt mũi nào trường đua, vì sợ trở thành đề tài chế giễu của thiên hạ.
Con ranh Cảnh Vân Chiêu đúng là mạng lớn, phúc lớn. Tai nạn thập t.ử nhất sinh như thế mà vẫn bình an vô sự, thế chẳng là đang tát thẳng mặt cô ?
Ngọc Linh Tửu Nghiệp dạo đúng là phất lên như diều gặp gió, nhưng Cảnh Vân Chiêu suy cho cùng cũng chỉ là cô em gái hàng xóm của Bạch Du An, lấy cái danh thiên kim tiểu thư danh gia vọng tộc? Bọn nghèo kiết xác bám cái phao cứu sinh tự ảo tưởng là phượng hoàng cao quý?
Rồi cả bố của con nhỏ Tiêu Hải Thanh nữa, cũng chỉ là một con ch.ó săn lẽo đẽo theo đuôi cha cô mà thôi.
Chó con thì chỉ hợp trò tiêu khiển, còn dám trèo lên đầu lên cổ chủ nhân ? Nằm mơ !
"Cảnh tiểu thư, thực lòng xin cô, chắc cô sẽ nể mặt chứ?" Hồng Văn tươi như hoa, giọng điệu ngọt ngào.
Cảnh Vân Chiêu nhận lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi khẽ bật : "Nhà họ Hồng sắp phá sản đến nơi ? Rượu của Hồng tiểu thư dùng đãi khách rẻ tiền thế ? Lại còn... pha thêm cả đồ lạ nữa?"
Nụ mặt Hồng Văn cứng đờ: "Cảnh Vân Chiêu, mũi cô vấn đề ? Bọn uống , cô thể?"
Cô vốn tưởng Cảnh Vân Chiêu dám vác mặt đến, nào ngờ lá gan của cô nhóc cũng lớn gớm. cô tưởng đây là cái chợ mà đến là đến, là ? Đã bước chân đây thì đừng hòng thoát ngoài. Hôm nay mà hành hạ cô một trận trò, cơn uất hận trong lòng cô nguôi ngoai!
"Các là súc vật, còn thì . Đồ uống của súc vật, dĩ nhiên thèm chạm ." Dứt lời, Cảnh Vân Chiêu thẳng tay hắt nguyên ly rượu mặt gã đàn ông kế bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-426-ke-bao-thu-toi-day.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Định giở trò sàm sỡ eo cô ? Nghĩ cô mù chắc?
Gã đàn ông bất ngờ tát nước mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Con ranh rượu mời uống uống rượu phạt! Anh em, cưỡng chế nó cho tao!"
Dám ngang ngược ở địa bàn của bọn , đúng là chán sống !
Được dâng tận miệng mỹ nhân thế , ngu gì mà hưởng. Chưa đủ tuổi thành niên thì ? Chụp vài tấm ảnh nóng vật tống tiền, đố hai con ranh dám hé răng nửa lời!
Ngay lập tức, mấy gã đàn ông nhao nhao nhào tới.
Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng quét mắt đám đông: "Cách xin của Hồng tiểu thư quả thật độc đáo. Nếu nhiệt tình đến thế, xin nhận!"
Nói đoạn, cô tung một cước trời giáng chiếc bàn mặt. Chiếc bàn trượt dài sàn nhà, lao sầm sầm về phía cánh cửa. Hai gã lực lưỡng canh cửa giật thót tim, vội vã né sang một bên. Tiếng chai lọ rơi vỡ loảng xoảng vang lên, chiếc bàn găm c.h.ặ.t cửa, chặn lối .
Hồng Văn nhếch mép khinh bỉ. Đầu óc Cảnh Vân Chiêu úng nước ? Tự chặn kín lối , chẳng là tự bít đường sống của chính ? Trông bề ngoài đài các, thục nữ là thế, ai dè bên trong lẳng lơ, bạo lực đến .
Tuy nhiên, ý nghĩ xẹt qua trong đầu Hồng Văn, giây tiếp theo cô thấy đầu óc choáng váng, mái tóc Cảnh Vân Chiêu giật phăng phía .
Cảnh Vân Chiêu túm c.h.ặ.t tóc Hồng Văn, vớ lấy chai rượu đất dập tay cô , tàn bạo ấn mạnh miệng chai miệng Hồng Văn!
Rượu ngon đặc biệt chuẩn cho ? Được thôi, cô tự nếm thử !
Đám đông thấy , liền vớ lấy chai lọ v.ũ k.h.í, lao tấn công Cảnh Vân Chiêu và Tiêu Hải Thanh——