Mạnh Lâm lộ rõ vẻ hồ nghi. Chuyện hoang đường nhường thể xảy ? Một đại mỹ nhân như Cảnh Vân Chiêu ngày ngày lượn lờ mặt, Bạch Du An thể trơ như khúc gỗ mà mảy may xao xuyến?
Tuy nhiên, ngẫm cũng lý. Tên Bạch Du An nổi tiếng đạo mạo, dĩ nhiên dám sỗ sàng giở trò đồi bại. Chắc mẩm gã chỉ coi Cảnh Vân Chiêu như em gái kết nghĩa cũng nên. Nghĩ đến đây, trong lòng Mạnh Lâm bỗng nở hoa. Hắn cứ tưởng Cảnh Vân Chiêu là bông hoa qua tay khác, lòng hãy còn ấm ức. nếu cô ả vẫn còn trinh trắng vẹn nguyên, thì câu chuyện rẽ sang một hướng khác.
Với nhan sắc cỡ đó, tạm thời phong bạn gái danh chính ngôn thuận của cũng chẳng gì đáng phàn nàn.
Phản ứng của Mạnh Lâm khiến Bạch Du An chưng hửng: "Nếu Mạnh thiếu mời đến đây chỉ để bàn chuyện của Cảnh Vân Chiêu, thì cũng cạn lời. Xin phép cáo từ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Dứt lời, phắt dậy, gót bước .
Mục đích chuyến của chủ yếu là để thăm dò xem gã Mạnh thiếu ý đồ gì với Cảnh Vân Chiêu , đồng thời dò xét thái độ của gã.
Trên đường về công ty, Bạch Du An gọi điện cho Cảnh Vân Chiêu.
"Tên Mạnh thiếu thuộc loại ngang ngược vô lý. Gia thế hống hách, một khi để mắt tới em thì chắc chắn sẽ bám riết buông. Vân Chiêu , sắp Tết , chuyện nhà họ Hồng cứ để lo, em tạm thời lánh về huyện Hoa Ninh cho an ." Bạch Du An khuyên nhủ.
Loại động vật suy nghĩ bằng nửa như Mạnh Lâm, bản tính vốn dĩ "thấy gái là sáng mắt". Ngày nào chiếm đoạt , ngày đó còn quấy phá.
Hơn nữa, gia thế nhà họ Mạnh khác xa nhà họ Hồng, thêm ông chú Thị trưởng chống lưng. Tốt nhất là tránh voi chẳng mặt nào.
"Vâng, em ." Cảnh Vân Chiêu đáp lời.
Thực , hẳn là cô sợ gã Mạnh Lâm . Dạo gần đây cô cũng nhận khá nhiều lời mời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-434-ban-gai-danh-chinh-ngon-thuan.html.]
Tết nhất kề cận, bố già của Bạch Du An và cả nhà họ Cam đều ngỏ ý mời cô đến chơi, sợ cô đón cái Tết cô đơn. Ngặt nỗi, nhà họ Bạch ở trấn Ninh Hương, là hàng xóm với nhà họ Kiều. Tuy hiện tại nhà họ Kiều chẳng ai đủ sức uy h.i.ế.p cô, Kiều Uý Dân thì đang tàn phế nhà, nhưng ngộ nhỡ chạm mặt , rước thêm bực bội .
Chưa kể, dân trấn Ninh Hương ai mà chẳng nhẵn mặt cô, cũng bất tiện. Với , cô cũng chẳng thiết gì với bố Bạch Du An.
Còn nhà họ Cam, Cảnh Vân Chiêu cũng từ chối nốt.
Cam lão gia t.ử coi cô như cháu gái ruột, nhưng nhà họ Cam chỉ mỗi lão gia t.ử. Bố Cam Cẩn Thần chắc chắn sẽ ân cần hỏi han, quan tâm hết mực. Tuy đó là ý , nhưng sự hiện diện của cô ít nhiều cũng khiến khí gia đình họ thêm phần gượng gạo.
Về phần Tiêu Hải Thanh, tuy bề ngoài tỏ đoạn tuyệt với nhà họ Tiêu, nhưng thực chất chỉ là đổi tâm thế mà thôi. Những dịp lễ tết, cô vẫn đều đặn về thăm nhà. Dĩ nhiên, mục đích chính là để chọc tức Tiêu Đạo An và Giang Dung. Bởi , loanh quanh một hồi, rốt cuộc cũng chỉ còn mỗi cô.
Bất chợt, Cảnh Vân Chiêu nhớ đến Từ lão đầu.
Lão già gàn dở tuy hề ngỏ lời mời cô đến cái viện t.ử nhỏ đó đón Tết, nhưng chắc mẩm ông cũng đang lủi thủi một .
Vì rắc rối mang tên Mạnh Lâm, Cảnh Vân Chiêu quyết định rút lui sớm hơn dự định. Tuy nhiên, khi , cô quên nhờ Bạch Du An điều tra điện thoại của Hồng Văn, dùng một sim rác gửi cho cô ả vài tấm ảnh "đặc sắc".
Đó dĩ nhiên là loạt ảnh Hồng Văn lả lơi mồi chài đám đàn ông, độ sắc nét full HD, rõ mồn một trượt phát nào.
Tại căn biệt thự nhà họ Hồng, Hồng Văn đang bẹp giường, vị bác sĩ gia đình đang cẩn trọng kiểm tra sức khỏe cho cô ả. Cố sức nhấc cánh tay lên xem điện thoại, Hồng Văn tức thì nổi trận lôi đình, ném thẳng chiếc điện thoại vỡ tan tành tường!
Hồng Thiên thấy con gái nổi trận lôi đình, lòng mệt mỏi rã rời: "Tiểu Văn, con giở chứng gì thế? Ai chọc tức con nữa ?"
"Còn ai đây nữa! Ngoài con ranh Cảnh Vân Chiêu thì còn ai!" Hồng Văn nghiến răng ken két. Vừa dứt lời, một cơn đau buốt thấu xương truyền từ thắt lưng đến, khiến khuôn mặt cô ả nhăn nhó, méo mó t.h.ả.m hại.