Giọng cất lên vô cùng quen thuộc, Cảnh Vân Chiêu thấy liền rút tay về, định bước .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
mới vài bước, cô cản . Tên Mạnh Lâm ôm trong tay một bó hoa tươi rói, bên cạnh là mấy gã vệ sĩ ôm hộp pháo hoa, lên tiếng bợ đỡ: "Cảnh tiểu thư, lâu ngày gặp, em xinh ."
Khóe miệng Cảnh Vân Chiêu khẽ giật. Ngay giây tiếp theo, Mạnh Lâm uy h.i.ế.p: "Em đ.á.n.h ? Đánh , em mà đ.á.n.h , đầu liền trút hết cơn giận lên đám xung quanh. Cái huyện Hoa Ninh cũng thật náo nhiệt, chỗ nào cũng đông , nếu mà vô tình gây chút sự cố nhỏ, cái Tết e là càng thêm thú vị đấy! Em xem đúng ?"
Nói xong, Mạnh Lâm đầy ngạo mạn, mang nguyên dáng vẻ của một kẻ trăng hoa rởm đời chắn mặt cô, ngang ngược nhét thẳng bó hoa tay cô.
"Em cầm cho chắc đấy, hoa do Mạnh Lâm tặng, xưa nay chỉ phần nâng như nâng trứng..."
Lời còn dứt, tay Cảnh Vân Chiêu bỗng trống trơn. Một bóng dáng cao ráo từ bên cạnh bước tới, thản nhiên cầm lấy bó hoa ngửi ngửi. Giây tiếp theo, một chất giọng trầm ấm pha chút từ tính lạnh lùng vang lên: "Đỗ Lâm, tặng đấy."
Vừa , đó ném thẳng bó hoa tay Đỗ Lâm đang cạnh, vài cánh hoa lả tả rơi rụng giữa trung.
Cảnh Vân Chiêu đầu , đập mắt là nụ xa của Lê Thiếu Vân đang ngay sát bên.
Cách đó vài bước, Đỗ Lâm luống cuống bắt lấy bó hoa, chợt thấy một bóng hồng ngang qua liền toét miệng , bước tới dúi luôn chín mươi chín đóa hồng tay cô gái lạ.
Sắc mặt Mạnh Lâm tái mét: "Mày là thằng nào?"
Một tay Lê Thiếu Vân vẫn đút trong túi quần, tay khẽ kéo cổ áo, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sáng đầy nguy hiểm: "Ngay cả tổ tông nhà mày mà mày cũng nhận ?"
"Thằng ranh con, mày c.h.ế.t ?!" Mạnh Lâm nháy mắt nổi trận lôi đình.
Cảnh Vân Chiêu khẽ nhướng mày. Tuổi tác của tên Mạnh Lâm chắc cũng xấp xỉ Lê Thiếu Vân, thế nhưng xét về khí thế lẫn ngoại hình đều thua xa vạn dặm. Lúc dám há miệng gọi là "thằng ranh con", cảm giác sai trái thật sự quá nồng nặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-439-tu-minh-da-tinh.html.]
Bên ngoài Lê Thiếu Vân khoác một chiếc măng tô màu đen, bên trong chỉ mặc độc một chiếc sơ mi trắng, cổ quàng chiếc khăn len màu cà phê. Cách phối đồ tuy đơn giản nhưng phô diễn trọn vẹn tỷ lệ cơ thể mỹ đến mức cực điểm của . Dáng vẻ như tỏa một sức hút ngầm c.h.ế.t .
Nghe lời Mạnh Lâm , mang theo vài phần cợt nhả đáp trả: "Chỉ vài nụ pháo hoa rách việc mà cũng đòi tán gái ?"
Lại còn là phụ nữ mà thầm để tâm nhưng dám chạm ?
Anh mới rời khỏi đây về kinh đô mấy ngày, bây giờ mọc đám ong bướm lăng nhăng thế ?
Cơ mặt Mạnh Lâm giật nảy liên hồi: "Tao cần mày chui từ xó xỉnh nào , nhưng tao khuyên mày nên cút cho khuất mắt, nếu tao dư sức cho cả nhà mày c.h.ế.t chùm theo đấy!"
"A Chiêu, tên đang uy h.i.ế.p kìa." Lê Thiếu Vân , liếc thấy Cảnh Vân Chiêu ăn mặc phần mỏng manh, liền đưa tay gỡ chiếc khăn quàng của xuống, hai lời quấn gọn gàng quanh cổ cô. Giữa lúc còn đang ngơ ngác, nhíu mày lầm bầm: "Thật là sợ c.h.ế.t khiếp."
Mí mắt Cảnh Vân Chiêu khẽ giật. Gặp Lê Thiếu Vân, cô quả thật chút ngại ngùng.
Anh âm thầm giúp đỡ cô ít việc, bây giờ hiếm hoi lắm mới đây chạm trán tình cảnh , cô còn kịp mời một bữa cơm đàng hoàng...
"Tên là một kẻ thần kinh, đừng bận tâm đến ." Cảnh Vân Chiêu buột miệng đáp, xong liền khựng , hỏi thêm một câu: "Tầm nên ở nhà đón Tết ? Sao tới đây nữa ?"
"Tế tổ." Lê Thiếu Vân ho khan một tiếng, khóe môi vương ý .
"Không mới tế tổ cách đây mấy tháng ?" Cảnh Vân Chiêu cạn lời, rời bao lâu cơ mà?
"Tổ tiên nhà họ Lê chúng khẩu vị ."