Quả bóng tuy lớn, chỉ là loại đồ chơi bằng da cỡ nhỏ, nhưng vì lao tới quá bất ngờ nên bà cụ giật thót . Cụ bà hoảng hốt ngã nhào xuống đất, đám con cháu cùng lập tức cuống cuồng cả lên.
Sự việc vốn liên quan nhiều đến Cảnh Vân Chiêu, nhưng dẫu cô cũng là một y sư, thế là bèn cất bước tới xem xét tình hình.
Vấn đề của cụ bà quá nghiêm trọng, chỉ là do ngã bất ngờ, khả năng cao là trật khớp lưng.
"Cô bé , cô cái trò gì ? Không thấy già ở đây ? Thứ đồ chơi thể mang đường cái mà ném loạn xạ thế ?" Người đàn ông cạnh bà cụ rằng mắng xối xả một trận.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cảnh Vân Chiêu ngớ , tự chỉ , dở dở hỏi: "Chú đang cháu ?"
"Ngoài cô thì còn ai đây nữa..."
"Thưa chú, đồ do cháu ném, hơn nữa cháu và bà cụ đây giống , đều là nạn nhân, chỉ là cháu may mắn né mà thôi." Cảnh Vân Chiêu vẫn giữ thái độ nhã nhặn đáp .
Đối phương sững , cũng ngờ cô gái tới đầu tiên là kẻ ném đồ.
Cả nhà họ rủ ngoài dạo phố, vì ngày Tết đông đúc lộn xộn, sợ con trẻ lạc nên ánh mắt lúc nào cũng dán c.h.ặ.t mấy đứa nhóc đang chạy nhảy tung tăng, đ.â.m để ý nhiều đến bà cụ, thành thử cũng chẳng cụ ngã xuống như thế nào.
Chỉ là thấy đất quả bóng da, thấy cô gái lật đật chạy tới nên theo phản xạ tự nhiên liền trách mắng một chặp.
Ngay khi Cảnh Vân Chiêu dứt lời, kẻ ném bóng cũng rụt rè bước tới, thần sắc phần hoang mang, hẳn là sợ ăn vạ.
"Không chứ ạ? Bóng là loại mềm, đập trúng chắc là đau ..." Cô gái bước tới liền lúng b.úng , giọng đầy chột .
Đứng cạnh cô gái là một nam sinh dáng cao nhòng, tới liền chặn họng: "Tết nhất đến nơi , đang tính giở trò ăn vạ đấy?"
Thời buổi bây giờ, chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o ăn vạ đúng là muôn hình vạn trạng, một bà cụ khỏe mạnh tráng kiện như thế ngã là ngã ngay , định lừa ai chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-441-ban-hoc.html.]
Cảnh Vân Chiêu khẽ cau mày, cô gái vẻ quen mắt.
Bên , nhà bà cụ kẻ đầu têu buông lời hỗn xược, sắc mặt lập tức khó coi: "Hai cô chuyện kiểu gì thế hả! Chúng cũng chọc ghẹo gì mấy ? Đang yên đang lành ném đồ bay vèo tới như , ai mà chẳng giật ? Huống hồ đây là già?"
"Thế cũng đến mức ngã lăn như , gì mà yếu đuối đến thế..." Cậu nam sinh lầm bầm một câu, quyết chịu nhượng bộ.
Bọn họ đều là học sinh nghèo, gì tiền.
Cảnh Vân Chiêu liền lên tiếng: "Người già độ đàn hồi của dây chằng thường suy giảm, các khớp xương hoạt động còn linh hoạt, nếu ngã dễ dẫn đến tổn thương khớp, cơ bắp, thậm chí là gãy xương."
Hơn nữa, già thường mắc chứng loãng xương, xương giòn, khả năng phục hồi cũng kém, một khi thương thật sự, thậm chí còn ảnh hưởng đến cả tuổi thọ.
Lời của Cảnh Vân Chiêu lập tức thu hút sự chú ý của đôi nam nữ . Cậu nam sinh càng tỏ vẻ bất mãn: "Cô là ai mà xen ..."
"Đợi , ... là Cảnh Vân Chiêu đúng ? Không nhớ tớ ? Chúng đây là bạn học đó!" Cô gái chỉ thẳng cô, reo lên.
Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu khẽ khựng , cố lục lọi ký ức.
dù cô cũng sống một đời, kiếp sống đến tận hơn hai mươi tuổi, bạn học cấp ba thì cô còn nhớ rõ, chứ bạn học những năm đó thì chắc...
Đang lúc do dự, trong đầu cô bỗng lướt qua một bóng dáng quen thuộc: "Cậu là Võ Tư Tư?"
" !" Đối phương nở một nụ ngọt ngào.
Khóe môi Cảnh Vân Chiêu giật nhẹ, đột nhiên cảm thấy chuyện chút quái dị.
Người , quả thực là bạn học cấp hai của cô, nhưng hai chỉ học chung vỏn vẹn một năm, đó cô liền chuyển trường từ thị trấn lên thành phố Ninh. Nhớ ngày còn ở thị trấn, nữ sinh đích thị là một kẻ vô lý lẽ, ngày nào cũng cướp vở bài tập của cô, đe dọa cho cô mách giáo viên. Có thể cô chính là thành viên cộm cán đầu sổ đen trong thời kỳ cấp hai ở kiếp của cô!