Cảnh Vân Chiêu cũng sực nhớ cảnh sống của Võ Tư Tư. Từ nhỏ cô bà ngoại nuôi dưỡng, mà bà ngoại cô là cụ bà ghê gớm nhất khắp mười làng tám xóm.
Giáo viên trong trường chẳng ai dám động đến Võ Tư Tư, nếu bà cụ chắc chắn sẽ kéo đến ầm ĩ, c.h.ử.i bới từ già đến trẻ nhà ngày nào yên .
Kiếp Cảnh Vân Chiêu cũng từng chạm mặt bà cụ , gương mặt sắc sảo dữ tợn, năng chẳng để cho ai kịp cãi nửa lời, giọng điệu sang sảng đầy uy lực. Sống sự ảnh hưởng đó, Võ Tư Tư gần như học trọn vẹn tinh hoa.
Ngày dù Võ Tư Tư quậy phá đến cũng chẳng ai dám phạt, dẫu dân thị trấn nhỏ vốn hiền lành, ai nấy đều mang tâm lý "tránh voi chẳng mặt nào", dây dưa phiền phức với một bà già và một đứa trẻ.
Nên thể , cho dù Võ Tư Tư khoác lên một diện mạo ngoan hiền, thì cái thói vô ăn sâu trong m.á.u thịt vẫn chẳng đổi dù chỉ một chút.
Thực ở thị trấn nhỏ , những đứa trẻ sống cùng ông bà cũng ít, nhưng thành phần như cô thì đúng là đếm đầu ngón tay.
Võ Tư Tư trừng mắt cụ bà, nghiến răng ken két: "Bà tưởng cháu ngu chắc? Câu đó của bà ý gì cháu ? Rõ ràng bà đang nâng Cảnh Vân Chiêu lên để dìm cháu xuống!"
"Cô học trò nhỏ , ban nãy cô phạm chúng cũng thèm tính toán chi li với cô, bây giờ cô chỉ vì một câu mà chọc tức già như hợp lý ? Lỡ như bà cụ nhà chúng tức giận xảy bề gì, cô gánh nổi cái trách nhiệm đó !?" Ông chú lập tức lên tiếng bênh vực.
Đường phố đông đúc, họ nép ở một góc, giọng dẫu lớn nhưng vẫn chìm lấp bởi sự ồn ào xung quanh, thế nên cũng chẳng mấy rảnh rỗi dừng hóng chuyện.
"Mấy ỷ đông h.i.ế.p yếu, bắt nạt hai đứa cháu đúng ?" Võ Tư Tư rít lên, đó liếc xéo Cảnh Vân Chiêu, giọng lạnh tanh mỉa mai: "Cái thứ gì , mà đòi so sánh với Cảnh Vân Chiêu, ý bà là hả? Mọi cô là ai ? Chỉ là một con sói mắt trắng vô ơn bạc nghĩa thôi. Bố cô bây giờ ngày nào cũng xe lăn, đói khát bơ vơ mà thấy cô ngó ngàng hỏi han lấy một câu . Hạng như thế tư cách gì mà đem so với ?"
Người bố mà Võ Tư Tư nhắc đến, đương nhiên là chỉ Kiều Úy Dân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-444-nang-cao-dim-thap.html.]
Chuyện Kiều Úy Dân gãy chân đó ầm ĩ đến mức ai ai cũng .
Chỉ là ở thị trấn chẳng ai thèm thương xót cho ông . Dù lúc đó mạng cũng rùm beng một trận, những chuyện ác độc Kiều Úy Dân từng lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Trong mắt khác, đó cũng chỉ là ác giả ác báo mà thôi.
Võ Tư Tư lâu về thị trấn Ninh Hương nên nắm bắt thông tin chẳng mấy tường tận.
Cảnh Vân Chiêu còn kịp lên tiếng, thấy Võ Tư Tư chằm chằm cô khẩy: "Cảnh Vân Chiêu, cũng khá lắm, bây giờ bản lĩnh đúng là ngày càng thâm hậu , còn học thói đóng giả cơ đấy! Thế nào, cố ý mất mặt ? Dù gì chúng cũng từng học chung một năm, cần gì cùi chỏ hướng ngoài, bênh vực dưng như ?!"
"Ồ đúng , đừng tưởng lúc nãy chúng thấy gì nhé, một gã đàn ông là phụ nữ của đúng ? lúc nãy thấy hình như ngất xỉu đưa , mang bệnh kín gì ? khuyên nên cẩn thận một chút, đêm lắm ngày gặp ma, nhỡ ngày lây bệnh thì khổ!" Võ Tư Tư tiếp tục buông lời cay độc.
Vừa nãy cô thấy Cảnh Vân Chiêu , nhưng nhận .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Chủ yếu là vì Cảnh Vân Chiêu bây giờ xinh hơn nhiều. Lúc đó cô chỉ tò mò vì gã đàn ông mua mười mấy hai mươi quả pháo hoa nên mới liếc thêm vài cái.
Còn về chuyện diễn biến , vì mải ngắm nghía đồ mua nên cô cũng chẳng để ý, chỉ là hai đàn ông đều rời .
Và cũng chính lúc , cô thấy bóng lưng Cảnh Vân Chiêu, mới ngờ ngợ nhớ cô là ai.
Quả bóng đích thực là nhắm thẳng về phía Cảnh Vân Chiêu mà ném, ai ngờ lưng cô như thể mọc mắt, né một cách vô cùng chuẩn xác, đúng là tà môn!