Khóe môi Cảnh Vân Chiêu khẽ nhếch lên, cô thọc tay túi và một rút hẳn mười tờ: "Còn cần đếm nữa ?"
Đòi đọ tiền với cô ?
Đường đường là bà chủ Ngọc Linh Tửu Nghiệp như cô mà thiếu tiền ư? Đừng đến cái công ty quy mô lớn ngày nào cũng thu bộn tiền như Ngọc Linh Tửu Nghiệp, chỉ tính riêng doanh thu từ Ngự Thiên Tiên và trang của Đỗ Lâm cũng là những con thể coi thường!
Sắc mặt Võ Tư Tư lập tức khó coi, thấy Cảnh Vân Chiêu tung ngần tiền, cô gần như dám tin mắt : "Cậu lấy nhiều tiền thế ... Ồ, , chắc là do hai gã đàn ông lúc nãy cho chứ gì?"
"Thua nên bắt đầu hóa thành ch.ó điên c.ắ.n càn ?" Cảnh Vân Chiêu lạnh: "Bạn học Võ Tư Tư , quy củ chơi chịu hiểu ? Phiền giao nộp bảy trăm tệ đây, ngoài , quỳ xuống xin ."
Nếu Võ Tư Tư thắng, tiền cô tự nhiên sẽ đút túi đem về, nhưng giờ thua, đương nhiên dùng nó khoản bồi thường cho bà cụ.
" đưa, thắng mà quang minh chính đại thì tính là cái thá gì. Lấy tiền b.a.o n.u.ô.i cá cược với , dựa mà nhận thua?" Nói đoạn, cô cuống cuồng nhét tịt bộ tiền ví: " cảnh cáo mấy , nếu mấy dám cướp sẽ báo cảnh sát!"
Cảnh Vân Chiêu bật : "Cướp thì đến mức , nhưng Võ Tư Tư , chắc bố thất nghiệp chứ?"
"Cậu cái gì?" Ánh mắt Võ Tư Tư sững .
Cảnh Vân Chiêu vì thèm tiền mà phát điên ? Bố cô thất nghiệp ư? Đùa gì , họ đang việc thành phố Ninh cơ mà! Hiện tại cả hai đều nhảy việc sang một công ty cực kỳ tiền đồ. Cảnh Vân Chiêu tưởng là cái thá gì, nghĩ rằng chỉ cần buông một câu đe dọa là bố cô sẽ sống nổi ?
Đứng đối diện, Cảnh Vân Chiêu chiếc balo du lịch Võ Tư Tư đang đeo lưng, nhịn bật .
Thế giới quả thật nhỏ bé, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Thưởng cuối năm của Ngọc Linh Tửu Nghiệp hề bèo bọt, khoản chia hoa hồng cho cấp cao tạm thời bàn tới, công ty còn phát quà cho từng nhân viên cấp , bao gồm gạo dầu, rượu bia và một khoản tiền thưởng. Ngoài , còn chương trình bốc thăm trúng thưởng cuối năm, phần thưởng thể là máy tính, điện thoại, xe đạp điện hoặc xe đạp thông thường, và giải khuyến khích phổ thông nhất chính là chiếc balo du lịch mà Võ Tư Tư đang đeo lưng.
Chiếc balo giá cả đắt, nhưng kiểu dáng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-446-nguoi-nha.html.]
Toàn bộ những phần thưởng đều do đích cô xem xét qua, kiểu dáng cũng do chính tay cô lựa chọn, balo còn đặc biệt in logo của công ty.
Đừng là gần thế , cho dù ở cách xa mười mét, cô cũng thể nhận ngay lập tức.
Vì cô thể chắc chắn, trong bố của Võ Tư Tư, hẳn là một đang việc tại Ngọc Linh Tửu Nghiệp.
Bởi chiếc balo tuy , nhưng tính ứng dụng cao, thường chỉ giữ cho nhà dùng, hiếm khi mang tặng ngoài.
"Võ Tư Tư, nhà đang việc ở Ngọc Linh Tửu Nghiệp đúng ?" Cảnh Vân Chiêu hỏi thẳng.
Cô vốn thích trò chu di cửu tộc, nhưng đối với Võ Tư Tư, cô quả thực tay lưu tình, bản tính cô chính là thù dai như .
Cô thể nào bao dung cho việc bố của kẻ kiếp từng bắt nạt đến mức ngóc đầu lên nổi, nay dùng đồng lương do cô phát để vốn liếng cho con gái họ oai tác quái!
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Sao ?" Võ Tư Tư thốt lên theo bản năng.
Nói xong, chính cô cũng bật : "Không ngờ cũng đến Ngọc Linh Tửu Nghiệp. hai gã đàn ông quen lai lịch , nhưng thể cho , Ngọc Linh Tửu Nghiệp cũng tính là một doanh nghiệp lớn . Bạch tổng trong đó mạng lưới quan hệ vô cùng rộng rãi, dễ gì uy h.i.ế.p . Hơn nữa bố cũng chẳng nhân viên quèn, để bố thất nghiệp ư? Cậu đang mơ đấy !"
"Xem cả bố lẫn đều đang việc trong đó ?" Khóe môi Cảnh Vân Chiêu khẽ nhếch lên, nụ ẩn ý.
Công ty ngày càng mở rộng quy mô, lượng tuyển tự nhiên thể nắm rõ lai lịch từng như thuở ban đầu. Bố Võ Tư Tư rốt cuộc là cô màng tìm hiểu, cô chỉ , họ một đứa con gái chuyên hố phụ thế , đuổi việc cũng là đáng kiếp.
Nhân phẩm của đứa con gái thối nát đến mức , hai họ nên tạm gác việc kiếm tiền, ở nhà mà dạy dỗ con cái cho đàng hoàng.
Nếu họ việc ở công ty khác thì cô mặc xác can thiệp, nhưng là công ty của cô, cô quyết tha cho bất cứ kẻ nào dám đối đầu với .