Từng phân cảnh cứ như một bộ phim viễn tưởng liền một mạch, ngay cả gã tài xế xe van cũng kinh hồn bạt vía. Ở ghế phụ, một cô gái từ trời rơi xuống đang lạnh lùng chằm chằm , dường như giây tiếp theo sẽ thẳng tay bẻ gãy cổ .
Chỉ trong chớp mắt, chiếc xe van tấp thẳng lề đường.
Gã tài xế trạc ngoài ba mươi tuổi, ghế là phụ nữ đang ôm khư khư đứa trẻ. Đối phương mặt mày căng thẳng, nhưng hết cách, đành xuống xe thương lượng.
Cú phi đập vỡ kính xe của Cảnh Vân Chiêu thu hút ít sự chú ý. Lúc gã đàn ông bước xuống xe liền trưng bộ mặt vô tội xum xoe với Cảnh Vân Chiêu: "Cô em ? Sao trò nguy hiểm thế ?"
Thái độ đối phương hề hung hăng, ngược còn tỏ khá ân cần.
Cảnh Vân Chiêu ghim c.h.ặ.t ánh mắt đứa trẻ tay đàn bà , lạnh nhạt lên tiếng: "Trả đứa bé cho ."
Đối phương giật thót trong lòng, chút chột sợ hãi.
Loại chuyện họ đầu, mỗi dịp lễ tết thế là dễ đ.á.n.h lừa nhất, chỉ cần đồ hóa trang một chút là thể qua mặt thiên hạ, từng thất thủ. Thế mà một con nhóc ranh bám đuôi theo tận đây?
"Cô... cô gì ? Cô cướp con gì?" Người đàn bà run rẩy lắp bắp.
"Con bà? Đứa bé do bà cướp ở quảng trường ?" Cảnh Vân Chiêu lạnh.
Những vây quanh câu đó liền giật , đồng loạt hướng mắt về phía đứa trẻ. Chỉ thấy đứa bé da trắng môi hồng, khuôn mặt bụ bẫm vô cùng đáng yêu, chỉ điều má hãy còn vương vệt nước mắt, trông đáng thương, miệng thì méo xệch, vẻ cực kỳ hoảng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-453-dao-lon-trang-den.html.]
Không lẽ là trẻ bắt cóc thật?
"Cô gái, cô đừng ăn hàm hồ nhé! Đây là con trai , thành đồ cướp giật ? Cô việc thiện cũng thể ngậm m.á.u phun chứ! Cô cũng tự xem , cô dọa con trai thét lên thế kìa!" Gã đàn ông lập tức gầm lên.
Tiếng gầm của khiến bé trai sợ hãi co rúm , đến há miệng cũng nên lời.
"Các đợi đó, gọi điện báo cảnh sát, đồng thời gọi bố đứa trẻ tới đây, lúc đó trắng đen tự khắc rõ ràng." Cảnh Vân Chiêu dứt khoát rút điện thoại .
Đối phương thấy, sắc mặt đổi rành rành. Giây tiếp theo, gã liền thụp xuống bên cạnh đứa bé, ôm c.h.ặ.t lấy nó mà dỗ dành: "Con trai ngoan đừng sợ nhé, bố sẽ đuổi ngay..."
"Mọi xem xem, ban nãy cô nhóc còn nhảy từ nóc xe xuống, chừng thần kinh vấn đề cũng nên? Hoặc chừng chính cô mới là bọn buôn . Phiền ơn phước giúp đỡ, con trai giờ dọa cho sợ tái mặt , lỡ lát nữa cô gọi đồng bọn đến, chúng đây..." Người đàn bà bên cạnh , gào khản cổ: "Thời buổi bọn buôn tìm đủ cách để bắt cóc trẻ con, cô bé , thấy cô còn trẻ tuổi, nhất là mau mau đầu thú thì hơn..."
Cái bản lĩnh đảo lộn trắng đen đúng là ai bằng.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Đã là bọn buôn , thì càng đợi cảnh sát đến giải quyết." Cảnh Vân Chiêu điềm nhiên đáp trả.
Đối phương thế liền con nhóc thấy quan tài đổ lệ .
Thấy cô đang gọi điện, trong lòng ả sốt ruột như lửa đốt, bởi con ranh quá tà môn, bám theo cả đoạn đường dài, chúng ô tô mà cũng thoát nổi!
Người đàn bà đảo mắt suy tính, đột nhiên "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống, hướng về phía những xung quanh gào : "Cầu xin ơn cứu vợ chồng với! thực sự là ruột của đứa trẻ . Con nhóc thực chất là con hoang của chồng cũ . Cái lão chồng cũ c.h.ế.t tiệt ở bên ngoài trăng hoa đẻ cả đống con rơi, mãi mới vất vả ly hôn , ai ngờ lão sai cướp mất con ! là ruột của nó mà, tên súc sinh căn bản là , cứ hở là đ.á.n.h đập c.h.ử.i rủa, còn bỏ đói con . thật sự thể chịu đựng nổi nữa nên mới lén mang con về. xin , cầu xin giúp đỡ đáng thương với..."